MÔ TÊ RĂNG RỨA

Là nơi cung cấp nước chè xanh và kẹo cu đơ

LÊ LỰU CHƯA TẮT NỤ CƯỜI ĐÃ RƠI NƯỚC MẮT

Posted by CU MÔ trên 19.07.2010

Lê Lựu vốn mau nước mắt. Chuyện buồn khiến ông xúc động, chuyện vui cũng làm ông nghẹn ngào. Nhưng khi nhà văn – gần 70 tuổi, bệnh tật đầy mình – úp mặt vào lòng bàn tay, nức nở kể chuyện vợ con, thì nước mắt ấy có lẽ là chát đắng nhất cuộc đời ông.

Mấy năm gần đây, sức khỏe tác giả “Thời xa vắng” suy giảm trầm trọng. Bệnh tật đeo bám lấy thân thể còm cõi của ông, không tha bất cứ bộ phận nào. Tiểu đường, tiền liệt tuyến, đau gan, thận, nhũn não, thấp khớp, gout… Lê Lựu nói, ông bị tấn công một cách “toàn dân toàn diện”.

Kể ra các loại bệnh của mình, Lê Lựu bấm đốt ngón tay, đến ngón thứ ba vẫn chưa hết bệnh.

Vì vậy, khi thấy Lê Lựu, áo sơ mi trắng, quần sooc ngắn, bước đi có người dìu, xuất hiện tại Hội thảo Văn học Việt – Mỹ vừa diễn ra ở Hòa Bình, nhiều bạn văn của ông mừng rỡ. Còn Lê Lựu, như mọi khi, lại thoáng cười, thoáng khóc. Gương mặt râu ria, với mái tóc lòa xòa của ông rạng rỡ hẳn lên khi nghe đồng nghiệp trong và ngoài nước nhắc lại những kỷ niệm xưa, ca ngợi ông như là sứ giả đầu tiên bắc nhịp cầu hòa bình hậu chiến giữa các nhà văn Việt – Mỹ. Rồi ông khóc, lúc rấm rứt, lúc nức nở trước những cái ôm thật chặt, những lời hỏi thăm chân tình của bè bạn.

Những năm 1987 – 1988, Lê Lựu là nhà văn Việt Nam đầu tiên được Trung tâm William Joiner (WJC – Đại học Massachussetts) mời sang Mỹ giao lưu, nói chuyện, nhằm bước đầu hàn gắn mối quan hệ giữa hai nước sau chiến tranh. Kể lại chuyến đi này, ông vừa bùi ngùi trước tấm lòng của những cựu binh – nhà văn ở WJC như Kevin Bowen, Bruce Weigl, Nguyễn Bá Chung; vừa áy náy trước những chuyện cười ra nước mắt ông gây ra trên đất Mỹ. “Hồi đó, chân đất mắt toét, lơ ngơ đến một nước phát triển, tôi đã mấy lần cãi nhau với cái toilet hay cái điện thoại nhà Kevin và Bá Chung”, Lê Lựu kể. Một hôm, từ nhà Kevin, Lê Lựu tính gọi điện sang buôn chuyện với nhà văn Nguyễn Bá Chung. Lão nông đất Hưng Yên vừa “alo” thì điện thoại nhà ông bạn nhảy ra một tràng: “Tôi là Nguyễn Bá Chung, hiện tôi đang đi vắng, xin hãy để lại lời nhắn”. Nghe đi nghe lại chừng ấy chữ, Lê Lựu nổi đóa, vùng vằng đáp trả vào ống nói: “Rõ ràng là ông đang nói với tôi, thế mà ông lại bảo là đi vắng. Không muốn nói chuyện với tôi thì ông cứ nói thẳng”. Hôm sau gặp lại, Nguyễn Bá Chung mới cười mà rằng: “Ông đi cãi nhau với cái điện thoại làm gì”. Lê Lựu kể rồi cười giòn, vừa hồn nhiên, vừa ngượng nghịu. Ông tự bào chữa: “Nhưng có lẽ, vì tôi nông dân, vì tôi thật như hòn đất, nên được người ta thương, người ta quý”.

Nụ cười Lê Lựu…

Ra ngoài được lắm người thương, nhiều bạn đọc mến mộ, nhưng trong gia đình, Lê Lựu là người chồng bị coi nhẹ, người cha bị các con ghẻ lạnh. Năm ngoái, Lê Lựu bị tai biến mạch mãu não lần thứ ba, phải nằm viện. Trong lúc nhà văn đang vật lộn giữa ranh giới của sự sống và cái chết thì vợ ông mang giấy ly hôn đến để ông ký; còn hai đứa con chỉ chầu chực chờ bố cho phép bán căn nhà 50 mét vuông ở phố Lý Nam Đế. Không muốn mất đi nơi ở đã gắn bó với mình suốt 20 năm qua và cũng mong níu kéo chút tình cảm của các con, nhà văn đã đưa ra một điều kiện đau đớn. Nếu các con ký giấy cam kết không liên quan gì đến bố nữa, thì ông sẽ đồng ý bán nhà. Không ngờ, hai đứa con ký luôn vào tờ giấy từ bố đẻ. Lê Lựu thua trắng, mất trắng và tuyệt vọng đến cùng cực.

“Hai đứa con tôi đều được ăn học đến nơi đến chốn. Đứa con gái lớn tốt nghiệp trường Ngoại giao, nay đi làm cho Liên hợp quốc. Đứa con trai tốt nghiệp Học viện báo chí, nhưng chưa làm được việc gì ra trò, suốt ngày lông bông”, ông đau khổ nói.

... và nước mắt Lê Lựu. Ông bụm miệng khóc khi nhắc đến cô con gái hiếu thảo.
… và nước mắt Lê Lựu. Ông bụm miệng khóc khi nhắc đến cô con gái hiếu thảo.

Niềm an ủi duy nhất của Lê Lựu những ngày đó là đứa con gái ông có với người vợ đầu – người vợ mà ông chỉ kết hôn vì gia đình sắp đặt. “Dạo đó, nó cứ tối thì từ Hưng Yên lên đây chăm tôi, sáng ra lại trở về đi làm”, nhà văn úp mặt vào hai bàn tay xương xẩu, khóc nức lên khi nhắc về đứa con gái vất vả nơi quê nhà – đứa con không được ông chăm sóc chu đáo nhưng lại có hiếu nhất khi bố lâm trọng bệnh.

Giờ thì, Lê Lựu – nhà đã bán, vợ đã bỏ rơi, con đã từ cha – sống cô quạnh ngay tại cơ quan – Trung tâm Văn hóa Doanh nhân, nơi ông làm giám đốc. Mọi việc, từ nấu nướng, tắm giặt, thuốc thang, đến bóp chân, bóp tay cho ông, đều do nhân viên đảm nhận. Nhưng ông vẫn viết, vẫn cười xòa những nụ cười ngắn ngủi trước những đợt nước mắt có thể tuôn ra bất cứ lúc nào: “Tôi phải viết chứ, làm việc cũng là một cách giải khuây, còn nghĩ đến nghỉ ngơi là lúc sắp đi Văn Điển hẳn”, ông tâm sự.

Theo VNE

Advertisements

8 phản hồi to “LÊ LỰU CHƯA TẮT NỤ CƯỜI ĐÃ RƠI NƯỚC MẮT”

  1. Choitre said

    Bên bác Trà cũng đã đăng bài. Đọc xong mà lòng ngổn ngang, cảm thấy bực bội cái con chẳng ra người của ông LL, rồi lại thấy ổng tội nghiệp.
    Ông bà thường dạy con cháu “có vay có trả”, Ct không tin nhưng chính mắt thấy (trên Net). Ừ, thì ra có luật nhân quả thật.

    • Dạ Thảo said

      Đọc mà thấy buồn quá! Nếu anh Đức có gặp LL thì thay em gửi lời chia sẻ đến nhà văn giùm em. Những điều đã qua xin hãy gác lại, mong ông lạc quan sống có ích giữa cuộc đời. Những người con xin hãy soi vào đây để sống cho xứng đáng là những đứa con. Những người làm cha xin soi vào đây để biết rằng giữa đời này còn có “nhân – quả”!

      • Út nói đúng đó, chúng ta hãy soi lại chính bản thân mình để sống tốt hơn. Luật nhân quả là gì? Là chính những gì hàng ngày diễn ra ngay chính bản thân ta, nếu ăn sẽ no, không ăn sẽ đói, suy nghĩ tích cực thì thấy niềm vui, tiêu cực thì thấy chán nản…mở rộng ra làm điều lành gặt quả lành, điều ác gặt quả dữ.Vậy nên chúng ta luôn luôn sửa mình sao cho tốt để nếu không được cho mình thì được cho mọi người nghen Út!

    • Cũng vì thấy buồn cho LL nên tui mới cop bài ni tải lại cho bà con chia sẻ. Thật tội nghiệp cho nhà văn “nông dân” tài ba. Nhưng đây cũng là sự cảnh tỉnh cho toàn xã hội về sự xuống cấp về đạo đức. Trên các phương tiện thông tin đại chúng đều đưa những tin con giết cha, cháu giết ông và đầy rẫy những sự bạo hành gia đình, cha mẹ con cháu lôi nhau ra toà vì tranh dành lợi ích…một câu hỏi được đặt ra là: Tại sao cũng là người Việt, nhưng trước đây họ cư xử với nhau không như thế, còn bây giờ đạo đức đang bị băng hoại với bao sự tiêu cực từ trong gia đình ra ngoài xã hội?

      • choitre said

        Ct thường thấy hầu hết (quy luật)các vị có chút máu nghệ sĩ thì đều bà trước bà sau con rơi con rớt. Họ chỉ cho gia đình là thứ yếu, không tôn trọng nó.
        Một câu hỏi của bạn “tại sao” rất khó nói, có thể đó là lỗi hệ thống. Người ta không thấy luật pháp được tôn trọng. Có nhóm người lại đứng trên, đứng ngoài luật pháp tác oai tác quái. “Thượng bất chính hạ tất loạn” là điều dễ hiểu.

  2. Có vẻ như những nhận xét của Choitre đều đúng với hiện thực xã hội. Riêng đối với giới văn nghệ sỹ thì tôi nghĩ có lẽ không đến nỗi như Choitre nói là “Họ chỉ cho gia đình là thứ yếu, không tôn trọng nó.” Tôi quen khá nhiều nghệ sỹ, hầu hết họ đều rất yêu quý gia đình, con cái mình. Tuy nhiên, một thực tế là trong số đó có khá nhiều người “rổ rá cạp lại”. Nếu tìm hiều kỹ thì nguyên nhân căn bản nhất đó là họ vốn có một tâm hồn nhạy cảm, thậm chí “nhẹ dạ” hoặc yếu ớt, do vậy dễ bị gục ngã với nhiều cạm bẫy trong cuộc sống, chứ không riêng gì “tiếng sét ái tình”, vì thế họ là những người đáng thương hơn là đáng giận! Choitre thông cảm cho họ nha.

    • Dạ Thảo said

      “họ vốn có một tâm hồn nhạy cảm, thậm chí “nhẹ dạ” hoặc yếu ớt, do vậy dễ bị gục ngã với nhiều cạm bẫy trong cuộc sống, chứ không riêng gì “tiếng sét ái tình”, em cũng nghĩ như anh Đức, và suy nghĩ này cũng rất lâu rồi, từ những điển hình mà em biết. Em biết có những nhà văn dù rất tài, nhưng có một lối sống lập dị nếu không muốn nói là… quái dị (khó chấp nhận), thế nên họ có một cuộc sống khá biệt lập trong cái cuộc vốn rất sôi nổi này. Em với nhỏ bạn thường đùa nhau “những người càng tài thì càng… khùng”, 😀 Dù có hơi buồn cười và tiêu cực nhưng thực tế cho thấy như vậy! Cho nên, những người nghệ sĩ đã được người đời tôn vinh, sẽ đáng trân trọng hơn nếu họ có một cuộc sống trong sáng, trong sáng như những sản phẩm nghệ thuật mà họ đã và đang tạo ra. Tác phẩm dưới bàn tay người nghệ sĩ chân chính sẽ có giá trị thực và lâu bền!

      • Kể ra điều này thì Út nói đúng. Nhưng nếu áp dụng vào thực tế sẽ rất khó, vì nếu nghệ sỹ không có đời sống phong khoáng thì họ rất khó có sự thăng hoa trong sáng tạo. Không phải anh biện hộ cho nghệ sỹ đâu, nhưng dường như họ bị “đày” như thế. Không riêng gì nghệ sỹ ở nước mình, mà bất kỳ đâu cũng vậy Út à. Nếu “bắt” họ sống như anh em mình thì họ cũng sẽ trở thành như chúng ta mất he he

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: