MÔ TÊ RĂNG RỨA

Là nơi cung cấp nước chè xanh và kẹo cu đơ

MƯA CHI MƯA MÃI RỨA HÈ

Posted by CU MÔ trên 28.08.2010

Vừa trải qua một trận cuồng phong, mới nắng lên được hai hôm, chưa kịp hí hửng thì suốt từ tối thứ Sáu mưa không phải như nghiêng thùng đổ nữa, mà phải gọi chính xác là nghiêng sông mà trút xuống…hé hé…nói ngoa không mất tiền tội chi mà không nói, hé hé thêm lần nữa cho sướng mồm…đến gần sáng mưa mới dịu bớt, nhưng cứ lai rai lúc nhặt, lúc khoan không bao giờ ngớt.
Sáng thứ Bảy, ngồi chống mặt nhìn mưa mà thấy ngán ngẩm, ở mảnh đất này khi mưa thì mưa dầm mưa dề, khi nắng thì nắng chang nắng chói. Vừa mới đây thôi, nắng cứ gọi là muốn nướng chín cả người; nắng suốt từ tháng Tư cho tới giữa tháng Tám, lúc nào ông Trời cũng “đảm bảo định mức” 40-42 độ C. Mình trộm nghĩ, giá như mức lương của công nhân viên chức cũng được ban phát hào phóng như ri có phải đỡ không? Đã thế gió Tây Nam (dân dã gọi là gió Lào) cứ thổi ào ạt suốt ngày đêm. Nắng và gió khiến cho mọi thứ khô cong. Đang đi trên đường, gặp con em xinh xinh, định mở mồm tán một phát thì cát bụi táp vô đầy mồm. Rứa là đành chơi cái bài ngậm miệng ăn tiền cho chắc. Đang nắng, độp một phát máy thu hình nhà mình ỏn ẻn thông báo áp thấp nhiệt đới, ỏn ẻn bữa trước bữa sau bão ào vô. Rứa là gió, rứa là mưa…rứa là bây chừ ngồi đây chống mặt nhìn mưa. Đã rứa định mở còm pu tờ kiểm tra cái bờ lốc bờ leo xem tình hình bạn bè xa gần ra răng, vừa mở thì lại độp một phát, điện mất tối thui. Rứa là lại ra ngồi chống mặt nhìn mưa. Ngán!
Mà cái trò, khi vô công rỗi nghề lại cứ hay nghĩ vẩn nghĩ vơ. Đầu tiên mình nghĩ giờ ni mấy “đứa” bạn bờ lốc bờ leo của mình chừ đang làm chi hè? Ừa, kể cũng hay, nỏ biết mặt biết mũi nhau mà răng thân nhau rứa chời là chời. Ở bên tận xứ mặt trời mọc, O Hà Linh nhà miềng kể cũng hay hay, tỏ ra ta đây “lắm điều” mà nhát gan thì số một. Mặt mũi thì xinh xắn rứa mà khi mô cũng giấu biền biệt, thỉnh thoảng lé con mắt ra cho mọi người dòm một tí rồi biến mất. Được cái tính nết thì nhân hậu, hiền lành. Chơi với người như ri được đo được đo. “Con” bé Dạ Thảo cũng mắc cười, lần đầu mình mò vô “nhà” làm quen, hắn còn nghiêm mặt nói mình “nghiêm túc đó nha”. Gớm! Cứ làm như người ta muốn tán tỉnh chi không bằng. Làm như người ta thèm lắm… hé hé. Rứa mà chừ hắn lại thành nhỏ con nhất bọn, út ít nhất nhà. Ngoan thì thiệt ngoan nhưng mà đáo để thì thôi rồi. Đụng một tí là đòi đánh đòn mình nữa chớ! Ừa, có giỏi thì ra đây mà đánh nè! Tay Choitre ngó rứa mà đa cảm phết. Hắn có một tình cảm nồng hậu không ăn nhập gì với tâm hồn khô không khốc của dân toán. Người như ri mà chơi ngoài đời lại càng tuyệt vời hơn đây. Tay Trần Phan cũng không kém. Cái lão Lảo Sờ Hư họ Trần ni khi mô cũng tỏ ra hung hăng, bạo mồm bạo mép, nhưng cũng thuộc dạng đa cảm thần sầu, cứ nhìn những sưu tập tranh, các bài viết của hắn thì biết. Rồi “con” bé Viễn Khánh nữa. Không biết ngoài đời ra răng, nhưng nhìn hình của hắn thấy xinh răng là xinh, nhưng mình thích nhứt là hắn giỏi ngoại ngữ, cái thứ mà mình dốt thì cứ gọi là Nắm Bờ Oẳn. Đã rứa hắn dịch thơ, dịch văn hay chi mà hay. Ở ngoài Hà Lội có “con” bé Sờ Man có cái blog thật ấn tượng, đẹp và sang; với cái tên Chuyện linh tinh. Linh tinh mà viết hay phết. Chỉ có điều lười viết thì số 1 thế giới. Cả tuần cả tháng may ra mới “nhắt” được một bài. Việc nhà mà lười thế này, mẹ chồng có mà quẳng valy ra khỏi cửa sớm… hé hé. Ừa mà cũng nên thông cảm cho hắn, có lẽ hắn lo việc nhà nên quên việc “nước” cũng nên! Mới đây mình lại được hân hạnh làm quen với Bác Lưu Giao đồng hương nữa. Ai đời tra rồi mà nỏ chịu vợ con chi, lang thang trời Tây mãi. Đã rứa cái Avata đầu trọc lóc, tay chìa chìa đi quyền mà giống nhà sư đi khất thực rứa thì khi mô cho lấy được vợ… hé hé. Nhưng mà đọc bài viết của bác ta mới thấy trông bên ngoài thì rứa, nhưng bác có tâm hồn thật ấm áp và ân cần với tất cả mọi người. Anh chàng QuêBác có vẻ lãng tử gớm, vốn là “dân” trường Phan Bội Châu trứ danh của xứa Nghệ chớ chả chơi. Trẻ người mà giỏi đủ thứ đông tây kim cổ. O Như Mai dạo ni răng lại thấy vắng bặt. Con người vui tính rứa mà im lặng mãi chắc có chuyện chi rồi đi. Hay là đang tiếp tục cho ra một tập thơ mới nên bận rộn không có thời gian dành cho blog? Rồi bác Trà Hâm Lại nữa. Cũng mới quen thôi, nhưng thấy Trà hâm nhưng lại ngon, chớ không giống mấy O nhà miềng ngủ trưa mô nha…Nhưng cái mà mình “sướng” nhất, đó là tuy mỗi người ở mỗi miền, mỗi xứ sở nhưng lại thương yêu nhau lạ. Cứ như là anh em trong một nhà. Mỗi ngày không “gặp” nhau, không “nghe” thấy tiếng nhau là hối hả đi tìm, rồi lo lắng khi bặt tin, rồi vui mừng khi gặp lại. Giá như mọi người trong thế gian này thương nhau như ri thì có phải hơn không? Được như ri thì nỏ có cảnh đầu rơi máu chảy, nỏ có cảnh tranh giành chức quyền. Yêu nhau mà sống, thương nhau mà sống có phải hơn không? Sinh ra trên đời đã khổ rồi, mắc mớ chi mà nồi da xáo thịt nhau nữa!
Ừa, mưa chi mưa mãi rứa hè! Cứ mỗi lần mở bờ lốc bờ leo ra là lại thấy có thật nhiều người bạn từ khắp nơi tới thăm mình. Nghĩ mà thấy xúc động, có nhiều người chưa bao giờ “trò chuyện” nhưng việc họ thường xuyên tới cũng thấy họ thương mình xiết bao!
Ừa, mà mưa chi mưa mãi rứa hè! Cứ rả rích suốt như ri thì buồn thấu ruột, muốn cười lên một phát cũng khó. Ừa, mà kể cũng lạ, ngoài đời không biết thế nào, nhưng người ta cười trong bờ lốc nghe hay muốn phát cười. Cứ “he he” như tiếng dê kêu, rồi “hé hé” như tiếng ngựa hí, rồi lại “hi hi” nữa mới đau chứ. Hi hi nếu dịch theo tiếng Thái có nghĩa là “cửa mình cửa mình”, đó là dịch theo ngôn ngữ phổ thông, kẻo bác Giao lại phê bình mình là phát ngôn thiếu lịch sự, chớ đúng ra dịch sát nghĩa (như kiểu Viễn Khánh dịch ngữ từ Anh sang Việt) thì phải dịch theo kiểu dân dã mới đúng. Nghĩa là…hi hi… mà thôi, nói ra nghe mắc cười quá…thôi nhường lại cho mọi người tự dịch vậy… hé hé. Ừa, mà he he, hé hé, hay hi hi hay chi chi đi nữa cũng là cách biểu lộ tình cảm thân ái với nhau mà thôi. Điều quan trọng là rứa! Mọi người thấy Mô nói rứa đúng không? Đúng à? Sướng! Hé hé…he he…hi hi…
Ừa mà mưa chi mưa mãi rứa hè….thôi thì chúc những người bạn của Mô cả quen lẫn chưa quen những ngày nghỉ tốt lành, vui vẻ!
Còn Mô lại tiếp tục chống mặt ngắm mưa rơi…

Advertisements

45 phản hồi to “MƯA CHI MƯA MÃI RỨA HÈ”

  1. hl said

    Chời chời, thảo mai thế hả giời, tui tưởng tượng cái bản mặt nghệt nghệt của Mô khi chống tay nhìn mưa rồi đó hi hi

    • hl :

      Chời chời, thảo mai thế hả giời, tui tưởng tượng cái bản mặt nghệt nghệt của Mô khi chống tay nhìn mưa rồi đó hi hi

      Đây này đây này, mặt của Mô đang nghệt ra nhìn mưa đây này, thấy không? hé hé

  2. QuêBác said

    “Áp thấp” mà mạnh ngoài khơi.
    Mần anh RăngRứa buồn ngồi “ngắm mưa”.
    Cái gì lúc nhặt lúc thưa?
    Nhất là lại có khi mưa đổ dòng!
    Giăng chi cho rối tơ lòng?
    Nổi chi cho lắm phập phồng bóng mưa?
    Đủ bảy(7) câu hỏi hay chưa?

  3. Dạ Thảo said

    Ối chời ơi ! Mưa chi mưa mãi rứa hè ! Ngồi chống cằm phát chát, leo lên cái blog nhà mình, nhặt được cái tem bảo đảm là to nhất VN ! Hố la, Hồ lá…

  4. QuêBác said

    Căn cứ số kí tự gõ trên bàn phím đã hiện lên còm, còm của em phải xuất hiện trước của con O Nhực Bổn chơ hè? Cùng giờ mà!
    Kiện cáo phát cho anh Mô vui, có việc phân xử, he he he…

  5. Dạ Thảo said

    Chời ơi ! Có mà tức thấu ông chời chưa chứ ! Chị tui sớm hơn tui 2 giây ! Hic hic hic…

  6. QuêBác said

    …” Mỗi ngày không “gặp” nhau, không “nghe” thấy tiếng nhau là hối hả đi tìm, rồi lo lắng khi bặt tin, rồi vui mừng khi gặp lại. Giá như mọi người trong thế gian này thương nhau như ri thì có phải hơn không? Được như ri thì nỏ có cảnh đầu rơi máu chảy, nỏ có cảnh tranh giành chức quyền. Yêu nhau mà sống, thương nhau mà sống có phải hơn không? Sinh ra trên đời đã khổ rồi, mắc mớ chi mà nồi da xáo thịt nhau nữa!”
    “Gậy ông đập lưng ông” anh Mô hé, hê hê…Em cướp đoạn ni làm lời bình đới!

  7. QuêBác :

    Căn cứ số kí tự gõ trên bàn phím đã hiện lên còm, còm của em phải xuất hiện trước của con O Nhực Bổn chơ hè? Cùng giờ mà!
    Kiện cáo phát cho anh Mô vui, có việc phân xử, he he he…

    hl :

    hì hì răng eng Mỗ không nói trước cho em hay, đảm bảo nhường liền cho ông anh!

    Dạ Thảo :

    Chời ơi ! Có mà tức thấu ông chời chưa chứ ! Chị tui sớm hơn tui 2 giây ! Hic hic hic…

    Nhìn tình hình ni thiệt khó xử. Dưng mà tính theo thời gian thì O Linh “mần” trước, rùi mới đến QuêBác và Út.
    Nhưng điều quan trọng là ngoài trời thì mưa sùi sụt, còn Mô thì khóc sụt sùi. Cảm động quá vì những người bạn của Mô quần tụ bên nhau trong những ngày trời mưa giông bão này. Thật chẳng có gì ấm áp hơn!

  8. Dạ Thảo said

    Út thiệt là Út ức nghẹn cổ luôn. Cũng may là Út đã ăn cơm rồi á!
    Ngày xưa, lúc “hắn” mới về xóm, hắn viết một bức tâm thư với lời lẽ thống thiết, Út xin trích quý vị đọc chơi:

    KÍNH GỬI TRƯỞNG LÃO !
    Xưa nay ngu đệ vốn nghèo hèn, không nhà không cửa, hàng ngày chỉ biết lang thang trên mạng, thèm thuồng “nghía” nhà này, “dòm” nhà kia, thỉnh thoảng cũng còm ròm vài câu, nhưng vốn tự ti nên không dám xuất đầu lộ diện.
    Nay ngu đệ tùng tiệm dựng được “căn nhà”, trước để rước bậc trưởng lão tới chơi, sau dùng để làm nơi chong đèn đọc sách. Vì mới ra cửa nhà, nên tài sản cũng rất đơn sơ, không có gì đáng giá. Rất mong được trưởng lão rộng lòng lượng thứ xem qua. Cũng vì mới tham gia làng blog, nên còn “trẻ người non dạ” mọi cái vẫn còn ngơ ngác lắm, vì thế cũng rất mong trưởng lão cầm tay chỉ giáo để ngu đệ được học hỏi, nhằm làm cho cửa nhà ngày càng sung túc. Hôm nay, nhân lễ “Tân gia”, ngu đệ trân trọng kính mời bậc trưởng lão tới chơi nhà, không có gì ngoài một vài miếng trầu, dăm ba chén rượu nhạt, mong trưởng lão đừng vì thế mà quở trách kẻ hèn này.
    Ngu đệ rất lấy làm hạnh phúc và sung sướng lắm lắm nếu được trưởng lão ghé thăm và để lại vài dòng lưu bút. Đây cũng là cách có phương tiện để ngu đệ lần theo vết tích tới thăm nhà trưởng lão.
    Ngu đệ quan niệm không kể tuổi tác, nghề nghiệp ngoài đời và cũng không kể đó là nam phụ hay lão ấu. Miễn xuất gia trước đều là bậc trưởng lão đối với ngu đệ.
    Kính chúc các bậc trưởng lão vạn thọ vô cương
    Ngu đệ kính!

    Đấy đấy, cớ sự nó đẻ, ấy lộn, nó sinh ra từ ấy. Hắn đã gọi em là Chưởng bối và xưng mà Ngu đệ để cho tình hình nó thêm phần tình hình ấy. Thế zồi em trông tội tội, thương thương, em mới nói vài câu chào hỏi và dắt hắn đi tham quan một vòng cái mảnh đất heo hút, khỉ ho cò gáy này. Và sau, thấy tình hình hắn cũng zẻ zẻ, đẹp zai, lại ăn nói lịch sự phết, thế là em nhận hắn làm anh, còn em làm Út.
    Hức hức, thế mà nay anh ý nói Út nào “lần đầu mình mò vô “nhà” làm quen, hắn còn nghiêm mặt nói mình “nghiêm túc đó nha”. Gớm! Cứ làm như người ta muốn tán tỉnh chi không bằng. Làm như người ta thèm lắm…”, hức hức… À Út hỉu rồi…

    hic hic, rồi nào là “Rứa mà chừ hắn lại thành nhỏ con nhất bọn, út ít nhất nhà. Ngoan thì thiệt ngoan nhưng mà đáo để thì thôi rồi. Đụng một tí là đòi đánh đòn mình nữa chớ! Ừa, có giỏi thì ra đây mà đánh nè!”=> Cái này thì phải nói cho ra lẽ. Anh biết không, mỗi lần Út giơ roi lên đánh sắp nhỏ, thể nào Út cũng bảo rằng “này! Chị đánh em là em còn có giá nhá !”. Đấy, thế là anh có giá rồi còn gì. Vì là anh của Út nên Út mới phạt roi, chớ còn anh của nhỏ hàng xóm a? uhm….uhm… tình hình lại rất chi là tình hình…

  9. He he…ai mà đọc cái còm ni cũng sẽ nói tay Mô nói có sai mô, con nhỏ ni đúng là đáo để thiệt, hắn lưu trữ lá thơ hồi Mô còn “bơ vơ” để chừ đem ra đe nẹt. Ừa, thì coi như anh thua. Làm anh nhường nhịn em Út có chi mô mà thiệt!

  10. Trà Hâm Lại said

    Mưa vẫn mưa bay, trên tầng tháp cổ
    Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao,….
    Mưa dầm tháng 7 mà ngồi nghe bài ni cho bõ … ghét đi chú Mô ạ !
    Ừ thì mưa, đã sao ? Và chỉ mong mưa để ghìm chân lãng tử. Để có chút ttởi gian mà than thở với bạn bè. Thêm li Cafe’ + gói thuốc lá nữa là có thể ngồi đến … chiều !
    bạn bè qúy cái trọng nhau mà @Mô ?

    • Cái bài “Diễm Xưa” ni thời đi lính Mô hay ôm đàn ra bờ suối ê a đó bác.
      Bác nói rất phải, bạn bè chơi với nhau là trọng cái tình, cái chí, cái trí thôi. Còn tất thảy chỉ là bọt bèo thôi bác nhỉ!

  11. Small said

    Trời ơi, anh MÔ ơi, em cười đau vỡ bụng đây nè 🙂
    Trước đây em hay đọc blog Quechoa, từ ngữ và cách viết của bọ Lập rất hài hước, đọc thư giãn lắm. Nhưng dạo này bọ Lập ít viết rồi, cứ tưởng ko biết khi nào mới được đọc những bài viết đơn giản, dùng từ địa phương của quê miềng nhưng rất sâu sắc và nhiều ý nghĩa như thế nữa. Hôm nay đọc bài của anh Mô, em phát hiện ra rằng anh có tài viết theo kiểu này đó, một cách viết vui, hài hước.

  12. Hê hê, cứ tưởng tượng cái đoạn cha này ngồi đực mặt nhìn mưa cứ như trẻ con ngồi bô rặn ỉa mà mất hết cả lãng với mạn.

  13. Small said

    Trần Phan :
    Hê hê, cứ tưởng tượng cái đoạn cha này ngồi đực mặt nhìn mưa cứ như trẻ con ngồi bô rặn ỉa mà mất hết cả lãng với mạn.

    haha…hình ảnh so sánh độc đáo quá…

  14. Choitre said

    A, bà con vào chiếu hồi nào mà không gọi í ới cho Ct một tiếng?
    Chàng Mô này tâm tình thấy bắt gớm. Khi trước Ct bắt bài, hắn sợ toát mồ hôi. Ct thương Mít nhạy cảm nên mới nhẹ nhàng chút chút.
    O HL xem bài “Nhầm” chưa? Ct đã gỡ bớt 8/10 rồi đó. Hí hí.

  15. Dạ Thảo said

    moterangrua :

    Choitre :
    Hì hì, O vào trang Mục lục. Bài thứ 10 đó.

    Út ơi! Choitre lại tiếp tục gây chiến tranh vùng Vịnh, Út tới mà coi nè!

    Cho chít anh đi !

  16. Trà Hâm Lại said

    Mấy cái … kịch bản phim là của @Mô viết đó à ?

    • Trà Hâm Lại said

      Nếu muốn đọc Mô trên tờ ” bầy cừu ” ( theo quan điểm của GS Ngô ) thì đi đường mô ?

      • Trà Hâm Lại :

        Nếu muốn đọc Mô trên tờ ” bầy cừu ” ( theo quan điểm của GS Ngô ) thì đi đường mô ?

        Mô nhớ dân nghèo ta có bài hát “Đường ta ta cứ đi, nhà ta ta cứ xây, ruộng ta ta cứ cày…” bác Trà cứ theo đường nớ là đọc được Mô và chắc cũng đúng theo quan điểm của Giáo sư Ngô đó bác!
        Chúc Bác Trà một tuần mới vui vẻ nha!

    • Trà Hâm Lại :

      Mấy cái … kịch bản phim là của @Mô viết đó à ?

      Kịch bản Khi đàn chim trở về Mô viết năm 2002, Đài THVN sản xuất và phát năm 2003. Phim này đoạt giải Khán giả yêu thích nhất.
      KB phim Gió đại ngàn Mô viết năm 2006, Đài THVN SX và phát năm 2007.

  17. Ố chà! Mưa mà anh Mô ngồi lôi nguyên hội bờ lốc ra, từng người, từng người một mà ca cẩm kìa. Lành ít dữ nhiều! ^^

    • Viễn Khánh :

      Ố chà! Mưa mà anh Mô ngồi lôi nguyên hội bờ lốc ra, từng người, từng người một mà ca cẩm kìa. Lành ít dữ nhiều! ^^

      Chời Chời…tinh thần cảnh giác cao độ quá đi thui. Đề nghị nước láng giềng Viễn Khánh tin tưởng vào tinh thần 4 tốt và 16 chữ Vàng đi nha!

  18. Mình có cậu em trai tệ quá , ngồi nhìn mưa buồn nhớ hết bè bạn , chỉ quên mỗi mình bà chị hay te tái chạy qua chạy lại này thôi !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: