MÔ TÊ RĂNG RỨA

Là nơi cung cấp nước chè xanh và kẹo cu đơ

Cuộc phiêu lưu của Mô Tê Răng Rứa – 7

Posted by CU MÔ trên 19.09.2010

Cuộc đời tôi là một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Nếu một nửa sự thật là giả dối như người ta thường nói, thì một trăm phần trăm câu chuyện này giả dối như chính cuộc đời tôi!

(7)

Lại nói chuyện sau khi bị ông nội tôi đánh, cậu tôi quyết định từ nay không ở với ông bà nội tôi nữa và chuyển về chợ Tràng (Hưng Nguyên) sinh sống. Khi  nghe cậu tôi tuyên bố như thế, mẹ tôi rất mừng, nhưng ngoài mặt mẹ tôi vẫn cố khuyên can. Cậu tôi vẫn dứt khoát không chịu. Thế là ngay chiều hôm ấy cậu mẹ tôi đã gói ghém đồ đạc trở về chợ Tràng…Đó là vào năm 1953.

Chợ Tràng là một khu chợ nhỏ thuộc huyện Hưng Nguyên gần rú (núi) Thành. Chợ có từ lâu đời, nhưng từ khi dân thị xã Vinh tiêu thổ kháng chiến sơ tán về đây nhiều, chợ Tràng ngày càng sầm uất. Trong những ngày đầu về đây, cậu mẹ tôi ở nhờ một nhà dân địa phương. Nhà này vốn trước kia bà ngoại tôi cũng đã từng ở. Người dân ở đây rất tốt, họ sẵn sàng cưu mang, nhường cơm sẻ áo đối với những thị dân đi sơ tán gặp khó khăn hoạn nạn.

Những ngày đầu ở chợ Tràng biết bao khó khăn chồng chất. Ngay từ khi còn thanh niên cậu tôi không được khoẻ, ông vốn bị đau dạ dày tá tràng nên người lúc nào cũng mảnh khảnh và không làm được việc nặng. Có lẽ đây cũng là lý do ông học nghề ảnh để mưu sinh. Khi về chợ Tràng, bệnh dạ dày của ông trở chứng ngày càng nặng hơn, một phần do thiếu vốn nên không đủ điều kiện để mở hiệu ảnh, vì thế mẹ tôi phải cáng đáng bằng cách sắm một gánh hàng xén ngày ngày ra bán ở chợ Tràng. Lúc này mẹ tôi có thai chị gái đầu của tôi sắp tới ngày sinh, nhưng ngày ngày sau buổi chợ về, mẹ tôi lại thêu khăn tay để bán. Được cái, tuy sức khoẻ yếu nhưng cậu tôi là người rất khéo tay, đặc biệt ông vẽ rất giỏi.

Lúc này, cuộc kháng chiến chống Pháp đã bước vào giai đoạn hết sức ác liệt, hầu hết nhân tài vật lực đều tập trung cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Ở Nghệ An, lớp lớp thanh niên lên đường tòng quân nhập ngũ. Các cô gái ở lại hậu phương gửi thương nhớ vào những món quà nho nhỏ, chủ yếu là những chiếc khăn tay. Do hồi đó các thôn nữ phần lớn đều mù chữ, nên ban đầu họ nhờ cậu tôi viết và vẽ vào những chiếc khăn để tặng người yêu. Tiếng lành đồn xa, dần dà có nhiều người đến nhờ cậu tôi giúp và sau đó họ trả tiền hoặc bằng các nông thổ sản.  Từ đó, cậu mẹ tôi đã có sáng kiến viết và vẽ lên khăn tay để đem ra chợ bán. Những sản phẩm đầu tiên được bán hết ngay ngày đầu và nhiều cô gái yêu cầu đặt mua thêm.

Thế là từ đó, ngày đêm cậu mẹ tôi người viết vẽ, người cặm cụi thêu khăn. Dưới bàn tay tài hoa của cậu tôi, trên nền vải phin trắng những bức hình và những dòng chữ mềm mại hiện lên. Phần lớn các cô gái đều thích những chiếc khăn có thêu đôi bồ câu quấn quýt bên nhau với hai chữ “Hạnh Phúc”, hoặc “Đợi chờ”…Có người còn đề nghị thêu những dòng chữ: “Trai tiền tuyến-Gái hậu phương”, “Anh đi tiền tuyến lập công-Hậu phương em đợi chờ mong ngày về”…Bây giờ nếu tặng nhau những kỷ vật đó chắc sẽ bị cười là “hâm tỷ độ” nhưng vào thời kỳ này thì đó là những tặng vật vô giá. Cũng nhờ việc viết vẽ, thêu và bán những chiếc khăn tay này, cậu mẹ tôi có thêm một khoản thu nhập đáng kể để sinh sống qua ngày. Mẹ tôi kể, cũng vì suốt ngày đêm chăm chăm nhìn vào khung thêu, nên mắt mẹ tôi bị kém sớm, do vậy mới 28 tuổi bà đã phải đeo kính lão.

Một thời gian sau, vào ngày 19/8/1953 mẹ tôi sinh con gái đầu lòng đặt tên là Nguyễn Thị Phương Mai. Vào lúc này, đời sống gia đình cũng tạm ổn, cậu mẹ tôi ngoài việc có vốn mở hiệu ảnh Nguyễn Ninh ở chợ Tràng, còn góp được tiên mua lại căn nhà mà cậu mẹ tôi đang ở nhờ. Thế là ngoài thu nhập từ gánh hàng xén, có thêm thu nhập từ nghề ảnh, lại có nhà riêng để ở, đó thực sự là một giấc mơ có thực trong đời. Nhưng một biến cố bất ngờ ập đến, làm đảo lộn cuộc sống không riêng gì cậu mẹ tôi mà đối với cả hàng trăm nghìn người dân trong khu vực. Đó là trận lụt lịch sử năm 1953.

Lúc đó mẹ tôi sinh con gái đầu lòng mới chừng 2-3 tháng tuổi thì vướng vào trật lụt. Ban đầu là những trận mưa liên miên như trút nước. Sau đó, cả vùng Nghệ Tĩnh nước ngập mênh mông. Nhà cậu mẹ tôi ban đầu nước vào xâm xấp, sau nước dâng ngày càng nhanh khiến cậu mẹ tôi phải ôm con leo lên chạn (gác xép), nhưng chỉ được vài giờ nước đã ngập lên tới nơi, buộc phải trổ nhà leo lên nóc. Nhìn bốn xung quanh nước trắng trời, nhà cửa, đồ đạc, xác người và súc vật trôi dạt khắp nơi. Cậu mẹ tôi chỉ biết cầu trời cho tai qua nạn khỏi.

Có lẽ trời đã động lòng thương xót, nên khi nước bắt đầu ngập tới nóc, bỗng có một chiếc đò chèo tới. Người chủ đò đón cậu mẹ và chị tôi lên đò rồi chèo đi. Đò đi mãi cho tới một con thuyền khá lớn. Chủ đò bảo cậu mẹ tôi lên chiếc thuyền lớn của ông rồi lại chèo đi để cứu những người gặp nạn khác. Đến bây giờ, mỗi lần nhắc tới chuyện này mẹ tôi thường tỏ lòng biết ơn cứu mạng đối với người chủ đò đến nay vẫn không hề biết tên tuổi, quê quán ở đâu. Và một điều tôi muốn nói, thông thường những người làm nghề chài lưới rất ít khi cứu những người chết đuối, vì họ sợ làm cho hà bá nổi giận hoặc là sẽ dìm chết họ hoặc sẽ làm cho họ sạt nghiệp. Vào những năm này, dân trí của người dân rất thấp, điều đó mới thấy hết tình thương đồng loại của người dân vạn chài này, ông đã bất chấp phong tục, bất chấp nguy hiểm để cứu cậu mẹ tôi và những người gặp nạn khác thoát chết. Xin được cúi đầu để cảm tạ ơn cứu mạng của ông đối với gia đình tôi và bao gia đình khác!

Nhưng chỉ được khoảng 2 ngày, người ngư phủ này thông báo cậu mẹ tôi phải lên ở tạm trên đê vì chính quyền trưng dụng thuyền của ông đi chống lụt. Thế là vợ chồng con cái đành phải lên đê giữa trời mưa gió. Lúc này nước vẫn ngập mênh mông, trời vẫn mưa như trút nước. Cậu mẹ tôi bất lực nhìn bốn xung quanh, ngoài bộ quần áo mặc trên người tịnh không còn bất cứ một đồ vật gì có thể làm ấm người và điều nguy hiểm nhất là không hề có một chút lương thực nào để cầm hơi. Người vạn chài cũng quá nghèo không thể giúp được gì hơn ngoài bữa cơm cuối cùng trước khi ông đưa cậu mẹ tôi lên đê ở tạm. Bất lực, tuyệt vọng giữa muôn trùng sóng nước, cậu mẹ tôi không biết làm gì ngoài việc lo lắng nhìn đứa con mới mấy tháng tuổi kiệt sức do đói đang lả trên tay.

Mà nào đã hết, quãng đê cậu mẹ tôi đang đứng có nguy cơ bị vỡ, điều đó nhận thấy rất rõ bằng những vết nứt ở triền đê ngày càng to, cả tuyến đê dài như oằn lưng trước sự tấn công của sóng dữ. Cái chết đã hiện rõ nụ cười nham nhở của nó qua những vết nứt của thân đê, người ta đã bắt đầu nghe những tiếng răng rắc và những  khối đất đổ ụp rồi chìm nghỉm xuống nước…

Trong lúc tuyệt vọng đến cực điểm, vị thần hộ mạng lại một lần nữa xuất hiện kịp thời. Sau khi chèo thuyền đi làm nhiệm vụ một thời gian, ông vạn chài cảm thấy băn khoăn khi nghe người ta nói khúc đê ở chỗ cậu mẹ tôi có nguy cơ bị vỡ. Thương xót đôi vợ chồng trẻ và đứa con thơ, người vạn chài này đã không quản nguy hiểm, không quản vất vả mệt nhọc, đã chèo thuyền tới đón cậu mẹ tôi đi nơi khác. Khi chiếc thuyền vừa rời khỏi một lúc, thì quãng đê cậu mẹ tôi đứng đã vỡ tung. Trong nháy mắt cả một khúc đê dài hàng trăm mét bị lũ cuốn phăng nhấn chìm trong sóng nước đục ngầu cuồn cuộn…Vâng! Thêm một lần cho phép tôi được cúi đầu cảm tạ người chủ thuyền đến giờ gia đình tôi vẫn chưa được biết tên và địa chỉ ấy.

Sau khi đón thành công cậu mẹ tôi lên thuyền, người chủ thuyền đã đưa cậu mẹ tôi lên ở tạm trong đền Vua Lê ở núi Thành. Tạm biệt người chủ thuyền, cậu mẹ tôi vô cùng xúc động, cứ đứng nhìn theo cho tới khi con thuyền mất hút trong sóng nước vô cùng…

Thoát được lưỡi hái của Thuỷ thần, cậu mẹ tôi lại phải đối diện với cái đói. Trong thời gian ở đền Vua Lê, cậu mẹ tôi được những người dân san sẻ miếng cơm giúp đỡ. Do đói, mệt đến kiệt sức nên mẹ tôi bị mất sữa buộc phải nhai cơm nguội để mớm cho chị tôi ăn. Nhưng cuộc sống cũng chỉ cầm chừng độ nhật. Cho tới một hôm, vô tình cậu tôi phát hiện trong ngăn của chiếc ví (bóp) có 5 đồng. Đây là tờ giấy bạc còn sót lại do trước đó khách tới chụp ảnh, trả cho cậu tôi tờ giấy bạc mới tinh nên cậu tôi cất để chơi. Ngay lập tức, tờ giấy bạc đã được mẹ tôi biến thành gạo, thành nước mắm…và đã trở thành cứu tinh cho cả nhà trong suốt mấy ngày sống trong đền Vua Lê.

Vài ngày sau nước bắt đầu rút, nhưng người dân vẫn chưa thể về nhà vì nước vẫn ngập trắng. Để có tiền sống qua ngày, mẹ tôi liều mạng về nhà tìm gánh hàng xén ngập chìm trong nước. Sau đó đem hàng trở lại đền Vua Lê trải hàng ra phơi cho khô, đồng thời ai mua gì thì bán luôn. Vì thế cũng có đồng ra đồng vào để sống tùng tiệm.

Một hôm, mẹ tôi thấy có một người dân vạn chài bán cá mắm trên đê. Những người mua xúm quanh tranh nhau mua cá. Mẹ tôi đến chìa tiền để mua, ông bán cá trạc trong ngoài ba mươi tuổi nhìn lên rồi quay sang bán cá cho vài người, rồi lúc đó mới bán cá cho mẹ tôi. Khi mẹ tôi đưa tiền, ông ta hỏi mẹ tôi ở đâu. Mẹ tôi cho biết đang ở trong đền Vua Lê. Ông bán cá bảo cứ về đi lát anh đến lấy tiền cũng được..

Một lát sau, người bán cá mắm tới. Sau khi biết hoàn cảnh của gia đình, người bán cá cho biết ông ở Cửa Hội. Vào thời điểm này, những người tập kết ở miền Nam ra Bắc tập trung ở Cửa Hội khá nhiều, nếu cậu tôi muốn ông sẽ đưa về nhà ông để chụp ảnh cho họ. Được nhời như cởi tấm lòng, ngay ngày hôm sau cậu tôi đã theo người dân vạn chài này về Cửa Hội với hy vọng sẽ kiếm được một số tiền. Nhưng chỉ một thời gian sau, cậu tôi quay lại buồn bã báo tin chính quyền ở đó không cho chụp ảnh để bảo đảm công tác phòng gian bảo mật.

Thế là hy vọng kiếm chút ít tiền để sống sau mùa lũ tiêu tan.

Muốn biết cậu mẹ tôi sẽ sống những ngày sau lũ thế nào, xem tiếp hồi sau sẽ rõ he he…

(Còn nữa)

54 phản hồi tới “Cuộc phiêu lưu của Mô Tê Răng Rứa – 7”

  1. Tem cái đã. Lát nữa em đọc rồi ý kiếy ý cò sau nhé. He he

  2. Hà Bắc said

    Em đọc xong rồi. Cậu mẹ anh thật khéo tay, đẹp đôi đúng là cặp trai tài gái sắc đã là cầu nối cho một giai đoạn lịch sử và chắp cánh cho những đôi uyên ương giữa hậu phương và tiền tuyến với những chiếc khăn thêu xinh xắn đã gửi gắm bao niềm tin vào đó. Nhưng càng đọc càng thấy thương cậu mẹ anh. Em cứ hồi hộp như chuyện đang xẩy ra. Đúng là hồng phúc nhà anh thật là lớn, gặp hoạn nạn luôn có quý nhân phù trợ. Em cũng chúc anh một tuần thật vui vẻ và thành công nhé.

    • Cảm ơn em thật nhiều nhé! Nói chung vào giai đoạn này gia đình anh Mô cũng như bao gia đình khác đều phải chịu cảnh khổ cực như rứa, anh Mô kể lại nhằm để cùng những ai đã trải qua những tháng năm gian khó này ôn lại một thời để nhớ và cũng để thấy rằng cuộc sống đáng quý biết bao!

  3. Small said

    Chào anh Mô! mấy ngày nay em bị ốm rã rời, ko vào internet được, chưa đọc mấy bài này của anh nên chưa có ý kiến :). Một tuần mới vui vẻ nhe anh!

  4. Small bị ốm đã đỡ chưa? Thảo nào mấy hôm nay vắng bóng. Chúc em mau khỏi bệnh nhé. Trở lại với cuộc phiêu lưu của anh Mô em thấy mẹ anh quả là một người phụ nữ tài hoa, chị gái anh có ngày sinh thật đẹp mà sao sớm chịu cảnh cơ hàn. Anh thật may mắn khi được mẹ anh đến bây giờ vẫn còn minh mẫn mà kể cho anh nghe câu chuyện gia đình, anh cho em gửi lời hỏi thăm và chúc sức khoẻ tới mẹ anh nhé. Em cũng chúc anh luôn đạt được những ước mơ.

  5. Lưu Giao said

    Bức tranh hồi ức được vẽ lên thật khéo. Hay Mô chuyển thành kịch bản phim đi.Mình chưa thấy bộ phim nào khắc họa được cái hồn của một giai đoạn xã hội đã qua, nếu có thì họ lồng ý tưởng chính trị vào nhiều quá mà mất đi tính sử chân thực.
    Hy vọng là có một kịch bản hay !

    • Dạ, Mô chưa dám có ý tưởng XD thành kịch bản phim. Nếu gọi đây là hồi ký cũng được, vì Mô muốn trước mắt là để cho mọi người quan tâm tới blog moterangrua biết chút ít về gia đình và cuộc đời của Mô một cách chân thực, không thêm thắt như văn học hoặc kịch bản. Thứ nữa có thể xem như là cuốn “gia phả đời mới” cho con cháu mai này biết về gốc tích gia đình, nhưng viết dưới dạng này để chúng dễ đọc,dễ cảm nhận và tiếp thu.
      Mô chân thành cảm ơn sự quan tâm và góp ý của anh Giao. Trong những phần sau Mô sẽ cố gắng viết tốt hơn để khỏi phụ lòng tin và thời gian theo dõi của anh và của mọi người ạ!

    • hl said

      Đúng rùi, eng Giao nói chí lý đó Mr. Pha Lê!

      • He he, Phale xin tiếp thu í kýn của O và anh Giao!

      • hl said

        Cố gắng lên hí Mô, rất hay đó, tui sợ nhất sự nhồi nhét những ý tưởng quá lớn lao vào một tác phẩm…và độc giả bị nhồi như là “nhồi vịt”…
        Chuyện về gia đình Mô được kể rất tự nhiên, chân chất( bởi người kể là Mr. Pha Lê- nhân kỉ niệm Ngàn Năm TL tui tặng Mô),đấy là sự thật- sự thật trần trụi như chính nó.
        Thôi thì cố lên vậy, tui nói thật, tui là nỏ viết được kịch bản như Pha Lê chứ nếu được may phúc trời ban cho cái quý giá nớ thì tui cũng tiến hành béng cho Pha Lê biết tay…

      • Được tặng tên Mr.Pha lê nhân nghìn năm Thăng Long thì còn chi hơn nữa! Thánh kiêu O nha!
        Mô sẽ cố gắng viết một cách tự nhiên, không mang tính nhồi sọ, nhồi dồi, nhồi vịt chi hết. Có răng nói rứa đúng như hắn xảy ra. O chịu khó đọc nha, nhưng Mô cứ “bứt” từng đoạn ri để O và mọi người khỏi chán!

      • hl said

        thì Mô k nhồi chi thì mới hay, chứ mà Mô cũng nhồi thì còn gì để nói mô!
        “…nhưng Mô cứ “bứt” từng đoạn ri để O và mọi người khỏi chán!..”- chơ không phải câu vìu à? he he ui chời đừng có mà nhăn mặt nhăn mụi cái hí!

  6. Dạ Thảo said

    Ngoài việc khen anh Mô mô tả sinh động, em còn có cảm giác như đang xem một thước phim về một gia đình tiêu biểu cho những gia đình khác sống cảnh lầm than trong giai đoạn bấy giờ. Cảm ơn anh Mô nhé, vì tấm lòng trong từng câu chữ !

  7. hl said

    Ùa Mr. Pha Lê có phần mới rùi à, ông bà “vật lộn ” với cuộc đời thật lên thác xuống ghềnh hè? Mr. Pha Lê gắng mà chăm cậu mẹ cho tốt hí.Nhìn qua cuộc đời 2 bác là hình dung ra được cả một chặng lịch sử dân tộc miềng luôn hè?
    Cám ơn Mr. Pha Lê!

    • Có lẽ Mô phải mở tiệc ăn mừng khi được O Linh “tiếp thị” cho một cái tên mới toe: Mr Pha Lê! Điều này đòi hỏi Mô càng phải sống tong tắng hơn nữa đây hé hé
      Như Mô đã nói ở các phần trước, gia đình Mô và cuộc đời Mô ít nhiều cũng men theo lịch sử của quê hương, của dân tộc, nhưng Mô chỉ nói về những gì liên quan đến gia đình và bản thân thôi. Còn những cái lớn lao thì không đủ khả năng nên xin nhường lại cho các nhà sử học, các nhà văn và các nhà chính trị.

      • hl said

        Gia đình là tế bào của xã hội Pha Lê nờ, những biến động của xã hội đều tác động lên gia đình ở góc độ này hay góc độ khác. Nhìn từ một gia đình thì không thấy rõ hết nhưng chính từ 1 gia đình mà có triệu gia đình, mà tạo thành một xã hội.. Qua một tiểu sử gia đình như ri thì ta có thể hình dung trong từng thời kì người ta đã sống thế nào, đã suy nghĩ ra sao, đã vật lộn với những khó khăn gì, đã đối xử với nhau ra sao. chính vì thế như con suối nhỏ chảy về sông để rồi sông lại đổ ra biển..đọc câu chuyện gia đình Mô mà có thể nhìn ra được lịch sử, xã hội ở một cách gần gũi, sống động nhất…
        Cám ơn Mô cho dù khi đã là Mr. Pha Lê thì thể nào cũng lắc đầu quầy quậy:” Nỏ dám mô, mình có mần được chi mô!”…

      • Linh nói nghe triết lý nhưng mà đúng đo. Vì gia đình là tế bào của xã hội mà.
        E hè…được tặng cái tên Mr.Pha lê thấy tự hào như được tặng danh hiệu huân tước, bá tước…dưng mà ” Nỏ dám mô, mình có mần được chi mô!”…

      • hl said

        Triết lý mô, ngày xưa học Môn Xã hội học nghe thầy nói rứa chừ nói lại đó chơ!

      • hl :

        Triết lý mô, ngày xưa học Môn Xã hội học nghe thầy nói rứa chừ nói lại đó chơ!

        Thuộc bài gớm hè, chắc là con ngoan trò giỏi?

      • hl said

        Không có mô, học trò ni nghỉ học xoành xoạch, cãi bố mẹ đôm đốp!

      • hl :

        Không có mô, học trò ni nghỉ học xoành xoạch, cãi bố mẹ đôm đốp!

        Rứa nếu là con ngoan trò giỏi chắc sẽ còn giỏi hơn hí!

  8. Small said

    Trưa nay em sẽ đọc,hihi. Thông báo với mọi người, em đang có tin vui, nhưng đang lo lắng lắm ạ! nhưng em vẫn chưa tập trung viết được.
    Cảm ơn O Hà Bắc đã gửi lời chúc sức khỏe đến em.

  9. Hà Bắc said

    Nếu đúng như anh Mô nghĩ thì chị cũng rất vui và chúc mừng Small nhé.

  10. hl said

    Nghĩ ri chơ: Mr. Pha Lê ngồi trong phòng làm việc mà cứ cười hi hi ha ha, đồng nghiệp tưởng là anh ni mần răng, ghé ống khóa nhòm thì thấy hắn ta cứ hi hi ha ha với cái computer!

  11. Small said

    Trận lụt năm ấy khủng khiếp anh hè? vừa đọc vừa run đó. Trận đó chết nhiều ko anh? Đọc xong em cũng chỉ biết nói lời cảm ơn ông lái đò đã cứu gia đình anh Mô, cứu rất nhiều gia đình khác nữa.

    • hl said

      Đúng như Bé nói, những người tốt thật, họ cứu người bởi họ nghĩ cần phải cứu thôi!

      • Ông lái đó đã không quản hiểm nguy, ông đã hành động đúng với điều mà chúng ta thường nói “Người với người sống để yêu nhau”, đó là tình thương yêu đồng loại!

      • hl said

        Người có lòng từ bi họ làm điều đó rất bình thường..
        Maấy hôm nay đọc tin mình cứu trợ bằng hàng hết đát, gạo mốc sao thấy đau lòng quá cơ!

      • “Maấy hôm nay đọc tin mình cứu trợ bằng hàng hết đát, gạo mốc sao thấy đau lòng quá cơ!”
        Vì những người nhân danh từ thiện đó làm cho bản thân chứ không xuất phát từ lòng từ bi!
        Lòng từ bi không thể gì có thể ép buộc được. Lòng từ bi sẽ trở nên nguy hiểm nếu được phủ bằng một màu sắc chính trị nào đó!

      • hl said

        Tui chộ ở mình chừ việc làm từ thiện như là làm để lấy tiếng Mô nờ

      • Rứa đo rứa đo

    • Trận lụt đó không riêng gì Nghệ an mà cả vùng Thanh Nghệ Tĩnh, Bình Trị Thiên đều lụt rất to, chết hàng trăm người. Sau này người ta nói đó là trận lụt lịch sử của những năm giữa thế kỷ XX.
      Cảm ơn Small đã chia sẻ tình cảm cùng gia đình anh Mô với ông lái đò năm xưa ấy!

  12. CÚN said

    Đọc phần này của bác thấy nhiều điều kỳ diệu như trong cổ tích í nhỉ

    • Nhiều khi Mô cũng nghĩ như vậy! Nhưng có lẽ không phải truyện cổ tích đâu. Nói vậy để nhớ bài viết của Cún viết về trường hợp bị đau mắt nhưng được sự từ bi của Đức Phật cứu giúp!

  13. Thành said

    Phước bất trùng lai – Sai!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: