MÔ TÊ RĂNG RỨA

Là nơi cung cấp nước chè xanh và kẹo cu đơ

Ba điều quý giá

Posted by CU MÔ trên 12.02.2011

Một cậu thanh niên có trình độ học vấn cao, thành phần ưu tú, đi xin một công việc trong ngành quản trị tại một công ty lớn. Anh qua khỏi chặng phỏng vấn đầu tiên; người giám đốc phụ trách cuộc phỏng vấn cuối cùng và sẽ là người quyết định có nên mướn cậu hay không. Ông ta khám phá ra trong học bạ của cậu thanh niên là các điểm số từ những năm trung cho đến cao học, anh thanh niên đều đạt điểm xuất sắc. Không có năm nào xuống thấp.

Người giám đốc hỏi “Thế anh có lãnh học bổng gì không?”

Cậu trả lời “Không”.

Ngưởi giám đốc hỏi “Có phải cha anh đã trả mọi học phí phải không?”

Cậu thanh niên trả lời, “Cha tôi đã qua đời khi tôi vừa được một tuổi, chính mẹ tôi là người trả học phí cho tôi”.

Người giám đốc hỏi “Thế mẹ cậu làm việc ở đâu?”

Cậu thanh niên trả lời “Mẹ tôi làm nghề giặt đồ mướn”.

Người giám đốc bảo cậu thanh niên đưa hai bàn tay cho ông xem, cậu thanh niên đưa hai bàn tay ra, da dẻ mịn màng không sứt mẻ gì. Người giám đốc hỏi “Thế có bao giờ cậu giúp mẹ cậu giặt giũ gì không?”

Cậu thanh niên trả lời “Không bao giờ, mẹ tôi muốn tôi học hành và đọc thêm nhiều sách, và hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt giũ nhanh hơn là tôi làm”

Người giám đốc nói “Tôi có một yêu cầu, khi cậu trở về nhà hôm nay, hãy đi giúp mẹ cậu và rửa hai bàn tay của bà, và hãy đến gặp tôi vào sáng ngày mai”.

Người thanh niên cảm thấy cơ hội được việc làm của cậu gần như chắc chắn, khi về đến nhà cậu vui sướng muốn gặp mẹ để rửa tay cho bà. Người mẹ của cậu lấy làm lạ, vừa sung sướng nhưng cũng hơi sợ hãi, bà đưa hai bàn tay ra cho con.

Cậu con trai rửa hai bàn tay của mẹ một cách chậm rãi. Trong khi rửa bàn tay của mẹ, những giọt nước mắt rơi xuống. Đây là lần đầu tiên cậu khám phá ra bàn tay mẹ thật nhăn nhúm, và có nhiều vết trầy xước sâu trên da.Có vài vết thương đã làm bà đau đớn đến nỗi phải run
lên khi bàn tay nhúng vào nước.

Đây là lần đầu tiên cậu thanh niên nhận ra và cảm nghiệm được rằng chính đôi tay này đã giặt giũ mỗi ngày để kiếm tiền nuôi mình ăn học. Những vết thương trên bàn tay là cái giá mẹ anh phải trả để cho anh tốt nghiệp đại học, để đạt được những điểm cao trong các kỳ thi cử, và có lẽ cả tương lai về sau của cậu đã tùy thuộc vào hai bàn tay này. Sau khi rửa xong hai bàn tay của mẹ, cậu thanh niên lẳng lặng giặt tiếp cho mẹ những quần áo còn lại. Đêm ấy hai mẹ con nói chuyện với nhau thật lâu.

Sáng hôm sau cậu lại đến văn phòng gặp người giám đốc. Thấy những giọt lệ long lanh trong đôi mắt của cậu thanh niên, ông hỏi “Anh có thể thuật tôi nghe những gỉ anh đã làm và học được tại nhà ngày hôm qua hay không?”.

Cậu thanh niên trả lời “Tôi rửa tay cho mẹ tôi và giặt số quần áo còn lại cho mẹ tôi”.

Người giám đốc nói “Anh vui lòng kể tôi nghe cảm tưởng của anh như thế nào?”

Cậu thanh niên nói: Điều thứ nhất: tôi đã hiểu thế nào về sự cảm kích; không có mẹ tôi thì đã không có một thanh niên thành công trong học vấn như tôi ngày hôm nay.

Điều thứ hai: tôi đã biết làm việc chung với mẹ tôi ra sao, rất khó khăn để có thể hoàn tât một công việc.

Điều thứ ba: tôi đã hiểu tầm quan trọng và sự thiêng liêng của những quan hệ gia đình.

Người giám đốc nói: “Đấy chính là điều tôi đòi hỏi. Tôi muốn mướn một nhân viên biết cảm kích về sự giúp đỡ của kẻ khác, một người có thể cảm thông được những nhọc nhằn mà người khác trải qua để hoàn thành công việc của họ, một người không theo đuổi tiền bạc như một cứu cánh duy nhất của cuộc đời, và như vậy mới đúng là người quản trị mà tôi đòi hỏi. Bạn đã được chấp nhận vào công ty!”

Theo TVN

Advertisements

21 phản hồi to “Ba điều quý giá”

  1. Chàng trai đã quá vô tâm không biết rằng mình lớn lên và học hành thành đạt nhờ đâu , may mà vị giám đốc là người sâu sắc đã tạo cơ hội cho cậu cảm nhận được công lao và sự hy sinh của người mẹ . Bài viết thậy hay cậu à .

    • “Tim mẹ dập ứa máu đào
      Nhưng còn hỏi nhỏ nơi nào đau con?”
      Bác có nhớ mấy câu thơ này ở đâu không?

      • Chị không nhớ đọc ở đâu nhưng vẫn nhớ mấy câu thơ này .

      • Hồi nhỏ chị em mình có đọc câu chuyện cổ tích của Nga, kể rằng có một chàng hiệp sỹ chinh chiến giang hồ, nhưng khi trở về bên mẹ thì anh như một đứa trẻ thơ. Khi mẹ mất, anh đã lấy trái tim người mẹ mang theo bên mình. Một lần khi trở về nhà, anh bị vấp ở bậc cửa và bị ngã. Cú ngã quá mạnh làm cho trái tim của người mẹ bị vỡ, máu đào ứa ra. Hiệp sỹ cũng bị đau choáng váng, chưa kịp định thần, chợt anh nghe tiếng nói của người mẹ xuýt xoa vẳng ra từ trái tim đang ứa máu: “Con ơi…có đau lắm không con, con bị đau chỗ nào hả con…”

  2. trà hâm lại said

    Buồn cho chính chúng ta, một thế hệ đã quên mất những tri ân của cuộc đời.
    ( Hình như câu chuyện này bên nhà HL rồi ? )

  3. Đọc câu chuyện này làm em rơi nước mắt. Người mẹ đã hy sinh tất cả vì con cái, nhưng bù lại đó là sự học hành thành đạt của đứa con. Chỉ buồn khi con cái chưa quan tâm đến mẹ, may mà cậu bé đã kịp nhận ra tuy hơi muộn phải không anh.

    • Là một bài học giáo dục về nhân cách khá cảm động HB nhỉ!

    • ha linh said

      nhớ hồi còn bé, mẹ em bị đau mắt sưng vù nhưng con chuẩn bị ôn cấp tập để thi nên mẹ lấy khăn mặt dài trùm đâu che mặt để khỏi bụi bẩn, khí độc và phục vụ HL chỉ vì không muốn con bị bận tâm làm việc nhà…

  4. Câu chuyện này em cũng đã đọc, hình như bên nhà chị Hà Linh thì phải. Rằng hay thì thật là hay nhưng đọc là biết chuyện bịa nên chỉ có tác dụng… gây cười 😀

  5. Chẳng biết bịa bao nhiêu nhưng chị thấy rất gần gũi với đời thường TP thân mến ạ.
    Cảm ơn anh Mô đã cho đăng câu chuyện này.

  6. ha linh said

    Ừ bài này HL được gửi tới chia sẻ, cũng cho lên blog để mọi người cùng thưởng ngoạn.
    Những điều đáng để suy ngẫm, đọc xong tui cũng giật mình.

  7. Small said

    Bài ni em đọc ở blog chị HL rồi. Một câu chuyện bổ ích!

  8. Em Đức đã khỏe rồi ư?Chúc mừng em!Lúc nào chị cũng cầu mong cho em mau lành bệnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: