MÔ TÊ RĂNG RỨA

Là nơi cung cấp nước chè xanh và kẹo cu đơ

Lượm và sự thật về câu chuyện “Tình đầu bất hạnh của cô bé bụi đời”

Posted by CU MÔ trên 04.03.2011

Từ một cuộc thi viết, câu chuyện thực tế đã trở thành một câu chuyện “hư cấu” và đoạt giải. Sau khi đoạt giải, tác giả thật ngoài đời lại biến thành nhân vật “hư cấu” trên truyền hình. Một cô gái 28 tuổi thích gây xúc động cho đời, bỗng nhiên trở thành người lừa dối thiên hạ. Nhân vật trong câu chuyện này có thể tha thứ được không? Tôi nghĩ là có thể, nếu người ta có lòng vị tha lớn. Bài học quan trọng ở đây là, người viết hãy “hư cấu như thật”, và hãy chân thật trong cuộc đời. Và các nhà báo hình, báo viết hãy cẩn trọng trước khi đưa những câu chuyện thật (không hư cấu như nhà văn).“Tôi rất hối hận và cảm thấy xấu hổ về việc làm của mình. Tôi sẽ bị tòa án lương tâm trừng phạt” – “Cô Lượm” – nhân vật trong Chuyện đời của Lượm ở chương trình Người xây tổ ấm trên VTV1 tâm sự.

 

“Lượm” trong chương trình của VTV1

Năm 2010, một trang tin tức điện tử tổ chức cuộc thi viết Mối tình đầu của tôi. Một cô gái tự nhận tên là Lượm ở Thừa Thiên – Huế đã tham gia cuộc thi và thắng giải.

Câu chuyện “cô Lượm” có tựa Tình đầu bất hạnh của cô bé bụi đời, kể về thân phận bé Lượm, được cho là thật, khi vừa chào đời đã bị mẹ bỏ rơi trên ghế đá công viên trước Trường Quốc học Huế. Đứa bé tội nghiệp được một bà lão tốt bụng nhặt về nuôi, đặt tên là Lượm (có nghĩa là nhặt). Năm 15 tuổi, cô mất đi người bà nuôi do tử nạn trong trận lụt lịch sử tại Huế năm 1999.

Lượm sống lang thang bụi đời, hằng đêm ngủ vật vạ ở bến tàu, sân ga, công viên, làm thuê, xách ma túy, cho đến khi gặp một thanh niên tốt bụng dạy cho cô biết chữ, cách làm người và những lẽ sống tốt đẹp trên đời. Trước khi tiết lộ thân phận con nhà giàu, đang học thạc sĩ và chuẩn bị đi Mỹ, anh chàng tốt bụng cũng kịp gieo một mầm sống trong người Lượm. Cô gái bụi đời lặng lẽ sinh con, sống cam chịu và ngày ngày cõng con đi bán vé số kiếm sống tại thành phố Huế…
Mối tình của Lượm ngay lập tức được độc giả và nhiều trang thông tin điện tử trong nước tán dương như là một câu chuyện cổ tích có thật về tình yêu, lòng vị tha của Lượm với người mẹ, sự hy sinh hết mình vì đứa con.

Đêm 25 và sáng 26/1/2011, hàng triệu khán giả cả nước lại một lần nữa rơi lệ khi nghe cô kể về thân phận mình và được tận mắt chứng kiến các đoạn phóng sự ngắn mô tả cảnh “ăn nhờ ở đậu” của Lượm tại tỉnh TT – Huế. Chỉ đến khi người dân Thuận An quê cô phát hiện mọi lời nói, sự khóc lóc, nước mắt của “Lượm” đều là giả dối và tự “diễn”, sự thật về “Lượm” đã bị lật tẩy.

“Cô Lượm” xuất hiện trên truyền hình tên thật là Trần Thị Thùy Dương (SN 1983, quê quán Thuận An, Phú Vang, TT – Huế), hiện trú tại số 4 kiệt 16 đường Chế Lan Viên (TP Huế). Cô có bố mẹ, anh em, chồng con, nhà cửa, quê quán rõ ràng, chứ không vô gia cư, không nghề nghiệp, không có họ, phải sống nhờ tại thị trấn Tứ Hạ (huyện Hương Trà, TT – Huế) như thông tin trên phóng sự truyền hình.
“Cô Lượm” Trần Thị Thùy Dương. Ảnh: Dân Việt
Ngày 3/3, PV có mặt tại nhà “cô Lượm” Trần Thị Thùy Dương để tìm hiểu thêm thông tin xung quanh chuyện đời bịa đặt của người phụ nữ này.
Hoàn cảnh nào khiến chị viết bài dự thi cuộc thi viết Mối tình đầu của tôi ?
– Trong một lần đưa con trai của mình nhập viện, tôi có quen một phụ nữ tên Lượm cũng bằng tuổi tôi đang đưa con điều trị ở đây. Qua tiếp xúc, tôi biết hoàn cảnh của Lượm rất ngặt nghèo, từ lúc sinh ra đã bị bỏ rơi và được một bà cụ làm nghề ăn xin cưu mang.
Sau đó, Lượm vướng vào một mối tình ngang trái và phải một mình nuôi đứa con bị bệnh tim bẩm sinh. Để tồn tại và có tiền chữa bệnh cho con, Lượm phải kiếm tiền bằng nghề cave, buôn bán ma túy…
Tôi cũng nhiều lần giúp đỡ Lượm bằng việc cho ăn ở trong nhà và hỗ trợ nhiều thứ khác. Nhiều năm nay tôi không gặp lại Lượm và không biết Lượm đang ở đâu.
Sau đó, trong một lần đọc báo mạng, tôi thấy có cuộc thi viết về mối tình đầu, tôi liền viết về chuyện tình éo le của Lượm và gửi báo. Bài dự thi của tôi sau đó được đăng tải và được khen hay rồi được rất nhiều độc giả chia sẻ.
Đài truyền hình thực hiện phóng sự về chị như thế nào?

– Sau khi bài dự thi của tôi được đăng tải và nhận được nhiều sự chia sẻ của bạn đọc, tôi và con trai được mời ra Hà Nội giao lưu với bạn đọc của báo.
Ngày 17/12/2010, tôi giao lưu với đông đảo bạn đọc ở trường quay S10. Tại đây, với tên gọi là Lượm, tôi kể về chuyện tình và cảnh ngộ bi đát không có thật của mình trong nước mắt dàn dụa, người dự chương trình hết sức xúc động.
Sau đó một thời gian, một chị nhà báo ở Đài Truyền hình Việt Nam liên hệ với tôi đặt vấn đề quay một phóng sự về tôi để phát trong chương trình Người xây tổ ấm trên VTV1. Ít ngày sau, chị Hoàng Lệ Dung và anh Trần Văn Hào ở Trung tâm Truyền hình Việt Nam tại Huế hẹn tôi ra quay phóng sự. Khi hai nhà báo đặt vấn đề, tôi rất bối rối vì không biết phải xử trí thế nào.
Tôi phải nói với dì ruột của mình là bà Lê Thị Huê ở khu phố 2 thị trấn Tứ Hạ là mình đang viết bài cho Lượm và xin mượn nhà dì để quay phim. Dì Huê hỏi như vậy có sao không, tôi bảo với dì là không có chi mà lo. Qua bàn bạc, dì Huê đồng ý đóng vai người cưu mang tôi.
Khi về quay, hai anh chị truyền hình không hỏi gì nhiều để thẩm định thông tin mà chỉ bảo tôi cứ làm những công việc hàng ngày để họ quay. Họ còn hỏi tôi có cần tìm việc làm không để họ giúp đỡ. Hai dì cháu tôi “diễn” rất nhịp nhàng trong suốt buổi quay.

Lúc 10 giờ 30 tối 25/1/2011, trên kênh VTV1, phóng sự về tôi được phát sóng rất xúc động, sau đó chương trình được phát lại lúc 8 giờ 30 ngày 26/1/2011. Sau khi phóng sự được phát sóng, tôi có điện thoại báo cho chị Dung.
“Lượm” – Thùy Dương tỏ vẻ ân hận về sự lừa dối của mình đối với
độc giả, khán giả cả nước.

Không phải là “cô Lượm” trong “Tình đầu bất hạnh của cô bé bụi đời” nhưng sao khi lên truyền hình chị lại diễn xúc động như thế?
– Khi được mời giao lưu tại trường quay S10, phóng viên truyền hình soạn sẵn câu hỏi để tôi trả lời. Tôi có đưa ra các kỷ vật, trong đó có sợi dây chuyền mà tôi mua sau khi lấy chồng và bảo đó là kỷ vật mà mẹ tôi để lại. Buổi giao lưu đó tôi đã khóc rất nhiều. Tôi khóc không phải vì hóa thân vào nhân vật hay xúc động gì cả mà chỉ bởi tôi sợ.
Chị được ủng hộ bao nhiêu tiền sau khi được đưa lên báo đài?
– Tôi đã được khá nhiều người viết thư chia sẻ, động viên và ủng hộ tiền. Nhiều người ủng hộ ngay tại chương trình, nhiều người gửi tiền qua đường bưu điện. Có người còn liên hệ xin được cưu mang mẹ con tôi.
Tính tổng cộng đến nay số tiền đã được khoảng 7 – 8 triệu gì đó. Khi viết bài gửi báo và giao lưu với khán giả, tôi không có mục đích để người ta ủng hộ tiền bạc. Hiện số tiền này tôi vẫn đang giữ lại, có thể tôi sẽ trả lại tiền cho những người hảo tâm.
Gia đình chị phản ứng như thế nào sau khi việc làm của chị bị phanh phui?
– Bố mẹ chồng, bố mẹ đẻ và những người thân khác đều rất buồn trước việc làm của tôi. Riêng bố mẹ đẻ của tôi thì suy sụp hoàn toàn. Hai ông bà đòi tự tử vì xấu hổ trước việc làm của con gái và trước lời ra tiếng vào của hàng xóm. Mấy ngày nay tôi chỉ quanh quẩn ở nhà chứ không dám đi đâu.
Phía đài truyền hình có liên lạc với chị sau khi sự việc bị vỡ lở?
– Hôm qua đến giờ đài truyền hình có điện thoại hỏi tôi về sự việc này. Tôi đã trả lời thật lòng là tôi không phải là nhân vật Lượm trong bài viết. Tôi cũng đã điện thoại cho một số anh chị ở Đài Truyền hình Việt Nam để xin lỗi. Họ bảo tôi phải đến công an thú tội.
Tôi rất hối hận và cảm thấy xấu hổ về việc làm của mình. Tôi sẽ bị tòa án lương tâm trừng phạt. Hiện tinh thần tôi rất suy sụp. Tôi sẽ viết một email để xin lỗi độc giả và mọi người và có thể tôi sẽ đến cơ quan công an thú tội.
Theo TPO

CHUYỆN TÌNH ANH HÙNG CỨU MỸ NHÂN

Câu chuyện mối tình đầu của Lượm bắt đầu vào một đêm khi cô bị bọn côn đồ định cưỡng bức nhưng được một thanh niên giải cứu. Sau đó, người thanh niên đưa cô về phòng trọ, xin cho cô làm công nhân may. Người thanh niên này còn dạy chữ, mua sách báo cho cô đọc những câu danh ngôn… Đến một ngày, người thanh niên này bảo với Lượm mình sẽ qua Mỹ định cư cùng gia đình. Nhưng 4 tháng sau ngày ra đi, Lượm không nhận được một tin tức gì về người thanh niên đó và phát hiện mình đã mang thai…

Bài dự thi của Trần Thị Thuỳ Dương

TÌNH ĐẦU BẤT HẠNH CỦA CÔ BÉ BỤI ĐỜI

“…Mẹ ơi! Mẹ ở  đâu, nếu mẹ nhận ra con hãy trở về bên con, con cần mẹ, con luôn khao khát được điều đó, con có một vết chàm ở bên cổ trái, một sợi dây chuyền có cái tượng hình ngôi sao mà khi bỏ con mẹ đã đeo cho con, mà con vẫn mãi mang theo bên mình…”.
Tôi là một cô bé mồ côi cả cha lẫn mẹ. Không nhà, không bà con thân thích họ hàng. Không có gì cả ngay cả một cái tên đầy dủ. Chỉ là “Lượm”. Bà đặt tên tôi như thế vì bà bảo ”Bà đã lượm con ở ghế đá công viên đối diện trường Quốc học”. Từ đó tôi đã ở với bà bằng nghề hành khất, nói hai từ hành khất cho hoa mĩ, chứ thật ra đó là một nghề “ăn xin”. Thế mà tôi rất tự hào và sống với bà, chính bà đã cứu sống và nuôi tôi đế khi lớn lên.
Hằng ngày hai bà cháu lang thang từ đầu đường xó chợ để ngả nón mong nhận được vài đồng tiền lẻ và những bữa cơm thừa của những tấm lòng hảo tâm. Tối đến khi thì ngủ ở công viên, nhà ga và các chợ.. Cuộc sống tuy cực khổ và đói rét nhưng thật bình lặng cứ thế trôi đi…
Ảnh minh họa
Một đêm, đó là cái đêm kinh hoàng và nỗi đau đầu tiên đã đến với cuộc đời tôi. Huế năm đó bị lụt rất lớn, hai bà cháu chẳng có một nơi nào để trụ ngụ, đành vào ở tạm trong một ngôi trường. Đêm đó nước dâng lao lắm, tôi và bà bị kẹt ở đó hai ngày, không có gì ăn và vì trời quá lạnh, sức khỏe của bà đã già nên không chịu nổi dần dần bà yếu đi. Tôi nhớ mãi lời nói của bà lúc đó ”Con hãy nhớ giữ mình trong sạch, đói cho sạch, rách cho thơm nghe con”. Tôi gật đầu  lia  lịa và nức nở “Bà ơi, bà đừng bỏ con, con chỉ có một mình bà trên cõi đời này thôi, bà bỏ con con biết sống làm sao, sẽ ở với ai, sẽ làm gì…?”.
Nhưng mặc cho những lời năn nỉ, van xin bà vẫn xa lìa tôi. Nhìn bà chết dần trong tay tôi mà không thể làm được gì, tôi đau đớn, gào thét lên giữ dội để cầu mong ai đó nghe thấy. Nhưng vô ích, xung quanh tôi chỉ toàn là nước mênh mông và tiếng mưa xé nát cả đất trời. Mắt bà khép lại, thân hình mễm nhũn, tôi không thể khóc thành tiếng nữa, một nỗi đau đến quá bất ngờ và tột độ, tôi ôm thi thể lạnh lẽo của bà vào lòng để sưởi ấm và cầu mong trời mau sáng để nhờ bà con chôn cất bà cho tử tế.
Từ đó tôi đã lầm lũi một mình, tôi đã từ giã nghề ăn xin vì lúc đó tôi đã 15 tuổi. Tôi đi bán vé số, bán báo dạo, lượm ve chai…Cuộc sống kéo dài  như thế cho đến năm tôi 18 tuổi, tôi cũng có một vóc dáng như bao cô gái 17,18 tuổi khác. Cuộc sống bắt đầu kéo tôi vào những nghề nhơ bẩn và xấu xa, nhưng nhớ đến những điều bà trăn trối tôi thà chịu đói, chịu bị tụi bụi đời đánh vẫn không làm gì có lỗi với bản thân, với bà.
Thế là đêm đó đã khuya lắm rồi, tụi nó không tha cho tôi, một đám thanh niên đến tìm tôi, tôi sợ hãi và bỏ chạy ra khỏi công viên thì thấy một chiếc xe máy đi ngang qua, tôi đón đầu chiếc xe máy lại và cầu cứu. Chính người đó đã giải cứu tôi thoát ra khỏi đám du côn đê tiện đó, tôi thành thật kể với anh rằng ”tôi là một con bé mồ côi, là bụi đời”. ”Thế em ở đâu”,anh hỏi. Tôi bảo ”nhà em là công viên, là vỉa hè là bến tàu xe lửa...”.
Anh nhìn tôi từ đầu đến chân “Thân em con gái dặn trường, anh e rằng sẽ không ổn nếu em cứ tiếp tục sống như thế”. Nước mắt tôi ứa ra ”Em không còn con đường nào để đi đâu”. Anh trả lời ”Nếu em tin anh thì đi theo anh, anh sẽ tìm giúp cho em một chỗ ở tử tế, đàng hoàng”. Linh tính trong tôi mách bảo anh là người tốt, tôi gật đầu đi theo anh.
Anh dẫn tôi đến một khu tập thể ở đường Đống Đa, căn phòng cũng cũ kỹ và nứt nẻ lắm rồi, nhưng với tôi đó là cả một thiên đường. Anh bảo ”đó là căn phòng bạn anh thuê nhưng đã chuyển đi nơi khác rồi, từ nay em cứ ở đây”. Thế là đêm đó, tôi đã ngủ một giấc ngủ thật ngon trong một căn phòng đàng hoàng.
Tiếp theo những ngày sau đó, anh giúp đỡ tôi rất nhiều, anh giúp tôi xin vào làm công nhân trong một xưởng may, mua cho tôi chiếc xe đạp, giúp tôi tập viết, tập đọc chữ… Từ khi có anh cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn, đó là những giấc mơ mà tôi đã từng ngủ và ước ao được có, anh là vị cứu tinh đã mang đến giấc mơ đó cho tôi, tôi cám ơn và mang ơn anh suôt đời.
Anh bên tôi 4 năm, dạy bảo biết bao điều tốt đẹp trong cuộc sống. Tôi nhớ có một ngày khi đi làm về anh đã đón tôi trước cổng công ty và đưa cho tôi một cài bì ni lông và bảo ”Em về thay cái áo này rồi chờ anh đến chở đi chơi”. Tôi gật đầu và làm theo anh như một cái máy. Đó là chiếc váy màu vàng nhạt rất đẹp, tôi mặc vào và hồi hộp ngồi chờ anh, cái cảm giác thật khó tả, nó không giống như những lần chơ anh trước đó.
Rồi tiếng gõ cửa, tôi biết là anh đến, một cảm giác thật khó tả, tôi run người và chậm chạp mở cửa cho anh. Anh nhìn tôi từ đầu đến chân như cái lần đầu tiên anh nhìn tôi và bảo, ”mẹ em chắc là một người phụ nữ đẹp và quý phái”. Rồi anh đưa cho tôi bó hoa, đó là bông hoa lần đầu tiên tôi được tặng.
Anh nói ”Em có biết hôm nay là ngày gì không?”. Tôi  lắc đầu, anh cốc lên đầu tôi và bảo ”Là ngày Valentine đó”, tôi ngơ ngác ”Ngày Valentine là ngày  gì?”, “Là ngày lễ tình nhân”, tôi lại thắc mắc ”Lễ tình nhân là ngày gì?”. Anh cười và ấn tôi ngồi đối diện với anh, ánh mắt anh trìu mến và giọng nói ấm áp lạ thường ”Là ngày giành cho những đôi nam nữ yêu nhau, họ tặng  quà  là những thanh kẹo sôcla”. Tôi mơ hồ hiểu ra và một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm làm tim tôi rung động, xao xuyến…Sau cái ngày đó, tôi và anh dường như khác hơn, dè dặt, nghiêm túc và ít nói hơn, có lẽ anh cũng thế.
Đêm hạnh phúc hay định mệnh… Tôi nói như thế, bởi không biết đó là cái đêm anh đem đến cho tôi hạnh phúc đầu tiên trong đời hay là cái đêm để lại kết quả nghiệt ngã sau này dẫn tôi đến con đường nhơ bẩn, cùng cực  nhất. Cũng như bao chiều trước đó, đi làm về anh đến chơi với tôi, nhưng lần này anh không vui đùa như trước nữa mà nghiêm túc dặn dò tôi đủ thứ.
Tôi cảm động và nước mắt rơi không biết tự lúc nào, anh ghì chặt tôi vào lòng và vỗ về ”Anh sắp phải đi xa rồi, bé ơi!,anh phải đi Mỹ đoàn tụ với gia đình, dòng đời còn nhiều chông gai em nhớ phải sống tốt nha…”. Tôi lặng người đi và bất động, nức nở  trong vòng tay anh: “Sao lại như thế, em lại bơ vơ một mình giữa dòng đời này sao  anh?”. Anh hôn lên trán, lên những giọt nước mắt và an ủi ”anh sẽ về thăm em, nhất định thế, hãy ở đây chờ anh”.
Giữa chúng tôi lúc đó không còn giữ khoảng cách nữa, tôi ở gọn trong tay anh như thể chúng tôi đang thu giữ, đang níu kéo tất cả một cách nâng niu, trân trọng, chúng tôi đã vượt qua ranh giới mà suốt gần 5 năm qua anh và tôi gìn giữ. Tôi không hề nuối tiếc, bởi với những gì anh làm cho tôi vẫn không đủ để đáp đền, và tôi tin anh, tin anh yêu thương tôi thật lòng.
Một tháng sau rồi anh đi, trước khi đi anh đã dạy tôi đánh máy tính, tạo cho tôi cái nick chat để tiện liên lạc với anh, tôi yên tâm và nhủ lòng chờ anh. Nhưng rồi một tháng…hai tháng…ba tháng, hàng ngày tôi lên mạng chờ tin của anh nhưng vẫn im bặt, tôi lo sợ có điều gì bất trắc xảy ra với anh, chứ không hề trách và nghi ngờ anh, bởi anh tốt với tôi thế mà.
Tôi phát hiện trong người  mình khang khác, tôi đi khám thì bác sĩ bảo tôi đã có thai 4 tháng. Một cái tin như xét đánh ngang tai, sao lại trớ trêu như thế. Mọi người khuyên tôi nên bỏ cái thai đó, chứ một mình nuôi con sao nổi. Nhưng hơn ai hết, tôi hiểu được cảm giác bị bỏ rơi là như thế nào, tôi từng là một đứa trẻ bị bỏ rơi, may mà nhờ có bà, bà là người dưng mà còn thương xót, chịu khổ cực nuôi tôi khôn lớn, thì làm sao tôi có thể vứt bỏ đi đứa con ruột của mình, đứa con kết tinh từ tình yêu đầu  đời của tôi và anh. Tôi quyết định giữ lại đứa bé và chờ một ngày anh trở lại.
Rồi cũng đến ngày tôi sinh được một đứa bé trai kháu khỉnh, tôi vui mừng và hạnh phúc vô cùng. Thay vì sinh xong người ta ở cữ, còn tôi chỉ mới một tuần tôi phải đi bán báo và vé số, vì như thế tôi mới chăm con  được. Hạnh phúc chưa được bao lâu… Cuộc sống lại đến với tôi những cú tát khắc nghiệt buồn rầu, “con tôi bị bệnh tim bẩm sinh”. Lại một nỗi đau nữa cộng thêm vào đời tôi, nước mắt tôi không còn đủ để rơi nữa, tôi nhớ lại lời anh từng nói ”Nếu có quá nhiều nỗi đau nó sẽ tự dựa dẫm nhau mà biết cách vượt qua”, tôi cố gắng kìm nén nỗi đau và lao vào kiếm tiền để chữa bệnh cho con.
Nhờ có sự giúp đỡ của những nhà từ thiện con tôi được miễn phí tiền mổ. Tôi bữa đói, bữa no, số tiền giành giụm ra đi vì tiền thuốc ngoài và tiền truyền máu, tôi đã phải bán máu 2 lần, sức cùng kiệt tận, nhưng không thể bỏ con tôi trong lúc đang nằm viện mà đi làm được, đành chờ về đêm, khi con tôi ngủ say tôi mới đi làm. Nhưng công việc nào sẽ thuận tiện cho tôi trong thời gian ít ỏi để vừa chăm con, vừa có tiền, câu hỏi cứ lập đi lập lại dằn vặt trong tôi.
Nỗi đau chồng chất nỗi đau. Chỉ còn một con đường để tôi  lựa chọn, đó là làm cave, làm gái đứng đường…, chỉ có thế chứ không còn sự lựa  chọn nào hoàn hảo hơn. Xin xã hội đừng chê trách và đay nghiến tôi, tôi biết đó là đồng tiên nhơ bẩn mà tôi đã từng nhủ không bao giờ tôi bước chân vào cái nghề đó, nhưng bây giờ đó là đồng tiền giành lấy sự sống cho con tôi.
Khi tôi viết những dòng tâm sự này. Là con trai tôi 4 ngày nữa bước vào ca mổ, tôi không có ý viết để dự thi và đạt giải mà mong mọi người trên khắp mọi nơi cầu nguyện cho con tôi thoát khỏi bàn tay của tử thần, bởi nó là nguồn sống, là động lực để tôi bước tiếp. Điều thứ 2 tôi cầu mong là biết đâu nơi nào đó anh ấy đọc được những dòng chữ này để anh về với con tôi.
Tôi không mong anh đón nhận tôi nữa bởi thân tôi đã nhơ bẩn không còn xứng đáng với anh, tôi chỉ mong con tôi có một người cha như bao đứa trẻ khác. Điều thứ 3, tôi ước tìm lại ba mẹ mình, biết đâu có một phép màu giúp mẹ tôi đọc được dòng chữ này. ”Mẹ ơi! Mẹ ở  đâu, nếu mẹ nhận ra con hãy trở về bên con, con cần mẹ, con luôn khao khát được điều đó,con có một vết chàm ở bên cổ trái, một sợi dây chuyền có cái tượng hình ngôi sao mà khi bỏ con mẹ đã đeo cho con, mà con vẫn mãi mang theo bên mình…”.
Bé Lượm




Advertisements

33 phản hồi to “Lượm và sự thật về câu chuyện “Tình đầu bất hạnh của cô bé bụi đời””

  1. Lần đầu tiên lột tem nhà bác Mô!

  2. Buồn ghê, đồng hương của miềng…
    Nhưng lạ là báo giới, nhà đài lại không điều tra kỹ càng trước khi lên sóng nhỉ. Theo em biết, họ phải làm việc với UB Phường/xã nơi cô ấy sống trước khi làm chương trình chớ?

    • said

      Điều đó bộc lộ lối làm ăn tắc trách của mấy tay nhà báo này Thuận Phong nhỉ!

    • ha linh said

      chị cũng nghĩ như Po, lỗi không riêng của cô Lượm, nhà Đài làm ăn tắc trách k đến nơi đến chốn!
      Cô Lượm xin lỗi, nhưng nhà Đài cũng phải vậy, chừ k thể đẩy tất cả cho Lượm được!

  3. Hà Bắc said

    Một chuyện bịa gây xôn xao dư luận thật là buồn phải không anh. Tại sao cô “Lượm” này lại nghĩ nông cạn thế. Từ câu chuyện dự thi đến đời sống thực ngoài đời là hai vấn đề hoàn toàn khác. Khi người ta đặt vấn đề làm phóng sự mình phải nghĩ lại hậu quả của nó chứ.
    Hồi trước có một vụ tai nạn giao thông, em là người chứng kiến từ đầu đến cuối, mấy anh công an bảo em làm chứng, em còn lưỡng lự có nên ký tên mình vào đó hay không, thấy thế anh công an bảo em yên tâm đi, nếu có vấn đề gì thì các anh cũng không gọi em đâu.

  4. Small said

    Sáng ni vô thăm nhà anh Mô, ko thấy có gì mới. Trưa ni vô thăm lại nhà anh Mô, thấy có bài mới, cứ tưởng được bóc cái Tem Vàng, ai dè đã bị chậm tay mất rồi, huhu.

  5. Small said

    Cô này giỏi hè?
    Giỏi 2 điểm:
    – Viết truyện bịa như thật, đúng là tố chất của một nhà văn.
    – Đóng kịch, diễn xuất cứ như thật, đó là tố chất của một diễn viên.
    Khâm phục!

  6. Phay Van said

    “Tôi cũng đã điện thoại cho một số anh chị ở Đài Truyền hình Việt Nam để xin lỗi. Họ bảo tôi phải đến công an thú tội.”
    ——-
    Em nghĩ ĐTHVN phải chịu trách nhiệm với độc giả của mình về việc đưa tin sai sự thật. Làm việc tắc trách gây hậu quả nghiêm trọng. Sao họ không dám nhận trách nhiệm? Tại sao lại bảo cô gái này đến CA thú tội?

  7. Cô này mà được trọng dụng là thành ngôi sao văn đàn và điện ảnh đấy nhỉ. Khổ ! Hình như qua cái Tật thì mới ló cái Tài và sau đó là Tai họa mà cô ấy phải gánh thôi chứ mấy ông nhà đài xưa nay vẫn dàn dựng đều đều theo Nghị quyết đấy chứ ! 😀

  8. trà hâm lại said

    Chắp hai tay vái cô ” lượm ” một cái !
    Không còn gì để nói ,chỉ một chữ : TÀI !

  9. Thôi rồi, Lượm ơi …

  10. Dạ Thảo said

    Xem xong câu chuyện này, Út cảm thấy buồn cười. Buồn cười cô Dương, bà dì, những người làm chương trình và cả những khán giả đã từng rơi lệ. Chỉ có thể nói là… nhảm, anh Mô ạ!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: