MÔ TÊ RĂNG RỨA

Là nơi cung cấp nước chè xanh và kẹo cu đơ

Thương lắm áo dài ơi!

Posted by CU MÔ trên 09.05.2011

Hầu hết người Việt Nam, dù sống trong nước hay ở nước ngoài, chiếc áo dài vẫn luôn là niềm tự hào, là vẻ đẹp không thể trộn lẫn trong nền văn minh nhân loại.

Nhật Bản có kimono, Hàn Quốc có hanbok…trông cũng đẹp đấy, nhưng dù khiêm tốn đến mấy thì Mô cũng tự hào mà nói rằng: “Áo dài Việt Nam nhà choa đẹp hơn!”.

Mà đẹp hơn thiệt ấy chứ lị!

Chứ gì nữa! Này thì nhé, ngay từ cách đây hàng nghìn năm, khi  nước Việt mới được hình thành, áo dài đã được phụ nữ Việt sử dụng với hai tà áo xẻ. Rồi từ đó, áo dài đã được cải tiến cho phù hợp với từng giai đoạn phát triển của nền văn minh nước nhà, mà nổi bật là từ thời Chúa Nguyễn Phúc Khoát, thời vua Minh Mạng, thời “Đời sống mới”, rồi thì là “Áo dài Le Mur”, “Áo đài Lê Phổ”, “Áo dài Giác lăng”, “Áo dài miniraglan”.

Nhưng nổi bật nhất là “Áo dài cổ thuyền” do bà Trần Lệ Xuân, Đệ nhất Phu nhân VNCH thiết kế ra kiểu áo dài cách tân mới bỏ đi phần cổ áo gọi là áo dài cổ thuyền, cổ hở, cổ khoét cho phù hợp với khí hậu nước Nam, dân gian gọi là áo dài Trần Lệ Xuân hay áo dài bà Nhu. Mặc dù thời đó cũng có tiếng ra tiếng vào, nhưng kiểu áo này cho đến nay vẫn phổ biến.

Có thể nói, qua bao biến cố thăng trầm của lịch sử, áo dài vẫn thuỷ chung son sắt, vẫn gắn bó với bao thế hệ và được xem như một biểu trưng của Việt Nam. Tới mức tại hội nghị APEC năm 2006, các quan chức tới tham dự đã được “diện” những bộ áo dài thêu gấm thêu hoa tuyệt đẹp. Tự hào lắm chứ, đẹp đẽ lắm chứ!


Và thì nữa, áo dài đã đi vào thơ vào nhạc, đã có biết bao nhà thơ, thi sỹ ngẩn ngơ nhìn những tà áo dài thướt tha bay trong gió để viết nên những tuyệt phẩm để đời:

“Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong

Hôm xưa em đến mắt như lòng

Nở bừng ánh sáng em đi đến

Gót ngọc dồn hương bước tỏa hồng (Áo trắng- Huy Cận).

“Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát

Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông…” (Áo lụa Hà Đông-Nguyên Sa)

“Tà áo em… bay, bay, bay, bay… trong gió nhẹ nhàng…

Dù ở đâu, Paris, Luân Đôn hay ở những miền xa. Thoáng thấy áo dài bay trên đường phố, sẽ thấy tâm hồn quê hương ở đó… em ơi…” (Một thoáng quê hương – Từ Huy).

Ấy là áo dài trong mắt các nhà sử học, các nhà thiết kế và các nhà văn, nhà thơ, nhà vẽ, nhà đàn và các nhà chi chi nữa…


Còn đối với người trần mắt thịt như Mô, thì khi mô đi trên đường mà thấy một áo dài tha thướt, là y như thì là rằng Mô cứ dòm theo cho đến sái cổ, bụng thì nghĩ lắc la lắc lẻm: “Ua Chời ơi là Chời! Con cái nhà ai mà xinh rứa hè, mà dịu dàng e ấp rứa hè. Nhìn răng mà thương thương rứa!”

Đêm đó Mô  ngủ chỉ mơ mơ màng màng, vì hễ cứ nhắm mắt lại là hình bóng người con gái với tà áo dài thướt tha trong gió cứ ám ảnh khiến Mô cứ trăn đi trở lại không tài chi mà ngủ được.

Thôi thì nói ri cho ngắn: Chiếc áo dài Việt Nam thiệt là đẹp! Người con gái Việt Nam mặc chiếc áo dài thiệt là đẹp, thiệt là dịu dàng, thiệt là đáng yêu. Ua mà mô phải chỉ con gái VN mặc áo dài mới đẹp. Nhiều phụ nữ nước ngoài khi sang Việt Nam thể nào cũng kiếm cho được một bộ áo dài về làm kỷ niệm.

Ngay như cái bà thủ tướng Đức Méc Ken Méc Cơ chi chi đó, hồi dự hội nghị APEC cũng mặc áo dài Việt Nam. Nghe nói được người ta khen đẹp, bả cứ mặc mãi đến khi hôi òm mới chịu cởi ra thay 😀


Đó là Mô khen những bà, những chị, những em mặc áo dài đúng kiểu đúng cách thì mới đẹp, chớ ăn mặc theo kiểu kệch cỡm thì eo ôi hỏng có dòm được.

Răng là đúng kiểu và răng là kệch cỡm a?

Thì là nhé: Muốn mặc áo dài Việt Nam đẹp, trước hết phải có cho được một khuôn mặt thuần Việt Nam. Nghĩa là mái tóc phải đen (chớ không nhuộm vàng vàng như mấy O hiện nay, tóc nhìn không ra Tây, mặt nhìn không ra ta, giống đi nắng bị cháy loang cháy lổ, trông gớm chết).

Thứ nữa là phải có nét mặt dịu dàng rất chi là Việt Nam. Chớ không phải như một số O, tuy mặc áo dài trắng tinh nền nã, nhưng khi “lâm trận” mặt mũi cứ gọi là lửng bà xửng, trông kinh hồn trận quá!

Cởi áo dài để uýnh nhau

Thứ nữa là phải đi đứng khoan thai, nói năng nhỏ nhẹ cho ra người phụ nữ Việt Nam thanh lịch, chớ không phải như nhiều O hiện nay, mặc áo dài tha thướt thiệt đấy, nhưng mà khi mở mồm ra nói thì ối giời ôi, đến cóc nhái cũng phải xí hổ mà chui vô hang. Còn khi đi thì nện guốc nhót cứ gọi là ngựa chiến cũng phải chào thua.

Thứ nữa là khi ngồi cũng phải cho ra kiểu ngồi của người phụ nữ. Nghĩa là ngồi răng cho nó kín đáo, khi ngồi trên ghế phải vén tà áo sau ra trước một cách nhẹ nhàng. Chớ không phải như nhiều O hiện nay, bạ đâu là ngồi phịch xuống một phát, mặc cho tà áo sau thành cái…lót đít, hoặc nữa thì trở thành một miếng vải bay phơ phất…sau mông. Thậm chí có O còn ngồi xổm như muốn xoè ra để…khoe hàng!

Thương thay cho chiếc áo dài (st)

Cũng vì rứa nên người xưa mới có bài ca dao “Mười thương” để mà răn dạy người con gái:

Một thương tóc bỏ đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên
Ba thương má lúm đồng tiền
Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua
Năm thương cổ yếm đeo bùa
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng
Bẩy thương nết ở đoan trang
Tám thương ăn nói lại càng thêm xinh
Chín thương cô ở một mình
Mười thương con mắt hữu tình với ai?

Cũng vì rứa, khi nhìn những tà áo dài bay bay trong gió, Mô lại thốt lên: “thương lắm áo dài ơi!”.

Ấy là Mô muốn nói rằng, nhìn người phụ nữ Việt Nam, nhất là các O đang trẻ tuổi dịu dàng e ấp trong chiếc áo dài trông thương thật là thương.

Nhưng cũng thật thương cho những chiếc áo dài theo nghĩa đen đã tìm lạc chủ, khiến nó trở thành một vật dụng rẻ tiền theo nghĩa bóng, trông mới thảm hại, mới đáng thương làm sao…

Xin mượn mấy câu thơ của thi sỹ Phan Long để kết lại entry này:

Em yêu mến chiếc áo dài,
Thướt tha duyên dáng đẹp hoài thời gian.
Ngày xuân nắng trải tơ vàng,
Khoe tà áo mới ngập tràn tuổi thơ.
Lớn theo lứa tuổi học trò
Tình che vạt trước gió lùa vạt sau.
Những ngày đẹp măi bên nhau,
Vạt vui in dấu vạt sầu còn vương.
Đẹp sao tà áo quê hương,
Áo dài màu trắng nhớ thương năm nào.
(Phan Long)

 Bài đọc thêm

Lịch Sử Áo Dài VN Qua Các Thời Đại

PDF Print E-mail
Khi nói đến khía cạnh thẩm mỹ, văn hóa và trang phục truyền thống của người Việt Nam, người ta thường nghĩ ngay đến tà áo dài và chiếc nón lá,

thật vậy, trải qua từng thời kỳ, từng giai đoạn cùng với những diễn biến của quá trình phát triển lịch sử, tà áo dài Việt Nam tồn tại cùng với thời gian, được xem là trang phục truyền thống mang tính lịch sử lâu đời của người Việt.


.
Áo dài Việt Nam – những chặng đường lịch sử.
Ngược dòng thời gian tìm về cội nguồn, hình ảnh chiếc áo dài Việt với hai tà áo thướt tha trong gió đã được tìm thấy qua các hình khắc trên mặt trống đồng và hiện vật Đông Sơn cách ngày nay hằng nghìn năm (2879.BC-258.BC):

Trang phục Việt cổ thể hiện trên kiếm đồng Đông Sơn.
.
Truyền thuyết kể lại rằng khi cưỡi voi xông trận, Hai Bà Trưng (40-43.AD) đã mặc áo dài hai tà giáp vàng, che lọng vàng. Do tôn kính hai bà, phụ nữ Việt xưa tránh mặc áo hai tà mà thay bằng áo tứ thân.

Theo thời gian, trong khoảng từ thế kỷ 17 đến thế kỷ 19, để có dáng dấp trang trọng và mang vẻ quyền quý hơn, phụ nữ nơi thành thị đã biến tấu kiểu áo ngũ thân từ chiếc áo dài tứ thân nhằm thể hiện sự giàu sang cũng như địa vị xã hội của người phụ nữ. Giống như một quy luật, trang phục cũng đi liền với diễn biến của lịch sử, chiếc áo dài ngũ thân vẫn không thể là điểm dừng của trang phục truyền thống Việt Nam.


Áo dài tứ thân.

Trong sách “Relation de la Nouvelle Mission des Péres de la Compagnie de Jesus au Royaume de la Cochinchine”, xuất bản tại Lille năm 1631, giáo sĩ Borri đã tả rõ về cách ăn mặc của người Việt ở đầu thế kỷ 17: “Người ta mặc năm sáu cái áo dài, áo nọ phủ lên áo kia, mỗi cái một màu… Phần dưới thắt lưng của mấy lớp áo ngoài được cắt thành những dải dài. Khi đi lại, các dải này quyện vào nhau trông đẹp mắt…”

Có lẽ giáo sĩ Borri đã hiểu lầm về số lớp áo được người Việt xưa mặc mỗi khi ra ngoài. Thật ra mấy lớp áo bên ngoài bị cắt thành các dải dài bên dưới thắt lưng mà giáo sĩ Borri nhắc đến chỉ là cái xiêm cánh sen, hoặc có nơi gọi là quầy bơi chèo, mà người xưa mặc trước ngực hay dưới thắt lưng bên ngoài áo dài. Xiêm này có ba hoặc bốn lớp dải lụa may chồng lên nhau. Lớp dải trong cùng dài nhất, rồi các lớp bên ngoài ngắn dần. Bức tượng Ngọc Nữ tạc từ thế kỷ 17 ở chùa Dâu, Bắc Ninh, là minh chứng rõ nhất cho cả áo dài, các giải cánh sen, lẫn cách vấn khăn mà giáo sĩ Borri đã mục diện từ bốn thế kỷ trước đây.

Tượng Ngọc Nữ (thế kỷ 17)

Năm 1819, cách ăn mặc của người dân vẫn giống như giáo sĩ Borri đã thấy ở Thuận Quảng từ hơn hai thế kỷ trước đó với quần lụa đen và áo may sát người dài đến mắt cá chân.
Cho đến đầu thế kỷ 20, phần đông áo dài phụ nữ thành thị đều may theo thể năm thân, hay năm tà. Mỗi thân áo trước và sau đều có hai tà, khâu lại với nhau dọc theo sống áo. Thêm vào đó là tà thứ năm ở bên phải, trong thân trước. Tay áo may nối phía dưới khuỷu tay vì các loại vải ngày xưa chỉ dệt được rộng nhất là 40cm. Cổ, tay và thân trên áo thường ôm sát người, rồi tà áo may rộng ra từ sườn đến gấu và không chít eo. Gấu áo may võng, vạt rất rộng, trung bình là 80cm. Cổ áo chỉ cao khoảng 2 – 3cm.

Riêng ở miền Bắc khoảng năm 1910 – 1920, phụ nữ thích may thêm một cái khuyết phụ độ 3cm bên phải cổ áo, và cài khuy cổ lệch ra đấy. Cổ áo như thế sẽ hở ra cho quyến rũ hơn và cũng để diện chuỗi hột trang sức nhiều vòng.

Phần nhiều áo dài ngày xưa đều may kép, tức là may có lớp lót. Lớp áo trong cùng thấm mồ hôi, vì thế được may đơn bằng vải mầu trắng để không sợ bị thôi mầu, dễ giặt. Một áo kép mặc kèm với một áo lót đơn ở trong đã thành một bộ áo mớ ba. Quần may rộng vừa phải, với đũng thấp.

Thuở đó, phần đông phụ nữ từ Nam ra Bắc đều mặc quần đen với áo dài, trong khi phụ nữ Huế lại chuộng quần trắng. Đặc biệt là giới thượng lưu ở Huế hay mặc loại quần chít ba, nghĩa là dọc hai bên mép ngoài quần được may với ba lần gấp, để khi đi lại quần sẽ xòe rộng thêm.
Trong các thập niên 1930 và 1940, cách may áo dài vẫn không thay đổi nhiều, gấu áo dài thường được may trên mắt cá khoảng 20cm, thường được mặc với quần trắng hoặc đen.

Những cách tân đầu tiên
Một vài nhà tạo mẫu áo dài bắt đầu xuất hiện trong giai đoạn này, nhưng gần như họ chỉ bỏ được phần nối giữa sống áo, vì vải phương Tây dệt được khổ rộng hơn. Tay áo vẫn may nối. Nổi nhất lúc ấy là nhà may Cát Tường ở phố Hàng Da, Hà Nội. Năm 1939 nhà tạo mẫu này tung ra một kiểu áo dài được ông Âu hóa. Áo Le Mur vẫn giữ nguyên phần áo dài may không nối sống bên dưới. Nhưng cổ áo khoét hình trái tim. Có khi áo được gắn thêm cổ bẻ và một cái nơ ở trước cổ. Vai áo may bồng, tay nối ở vai. Khuy áo may dọc trên vai và sườn bên phải. Nhưng kiểu áo này chỉ tồn tại đến khoảng năm 1943.

Thiếu nữ Hà Nội xưa với áo dài Lemur
.
Đến khoảng năm 1950, sườn áo dài bắt đầu được may có eo. Các thợ may lúc đó đã khôn khéo cắt áo lượn theo thân người. Thân áo sau rộng hơn thân áo trước, để áo ôm theo thân dáng mà không cần chít eo. Vạt áo cắt hẹp hơn. Thân áo trong được cắt ngắn dần từ giai đoạn này. Cổ áo bắt đầu cao lên, trong khi gấu được hạ thấp xuống.

Áo dài được thay đổi nhiều nhất trong thập kỷ 60, áo dài bắt đầu được may chít eo, eo áo cắt cao lên. Gấu áo lúc này cắt thẳng ngang và may dài gần đến mắt cá chân. Nhiều người sau đó còn may áo dài với cổ khoét tròn. Đến gần cuối thập kỷ 60, áo dài mini trở thành thời thượng. Vạt áo may hẹp và ngắn, có khi đến đầu gối, áo may rộng hơn, không chít eo nữa, nhưng vẫn giữ đường lượn theo thân thể. Cổ áo thấp xuống còn 3cm. Tay áo cũng được may rộng ra.

Đặc biệt trong khoảng thời gian này, vai áo dài bắt đầu được cắt lối raglan để ngực và tay áo ôm hơn, nhăn ít, mà lại đỡ tốn vải. Tay áo được nối với thân từ chéo vai. Quần may rất dài với gấu rộng đến 60cm và nhiều khi được lót hai ba lớp. Đến những năm 90, áo dài đã trở lại, cầu kỳ hơn, thanh nhã hơn và bắt đầu được bạn bè Quốc Tế nghĩ tới như là một biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam.
(Doremon360 tổng hợp từ bài viết của tác giả Thùy Mai và Dung Nguyen design, bổ sung thêm tư liệu và hình ảnh sưu tầm)
.
Phục lục : Một vài hình ảnh áo dài Việt Nam xưa và nay: 


 Tác giả: Kim Luân-An Việt

Advertisements

61 phản hồi to “Thương lắm áo dài ơi!”

  1. Hà Bắc said

    Chưa ai tem hết.
    Em được tem vàng chính hiệu rồi.

  2. Lảng tử said

    @ Mô : cảm ơn Mô ! Hoan Hô Mô ! Đừng nghĩ lảng tử ” Pê Đê ” nha ! Cho lảng tử ” hun ” Mô …13…cái !
    Còm dành chỗ , tối về đọc nha Mô ! Mến .

  3. ha linh said

    Cảm ơn bạn Mô công phu!
    Răng k có ảnh tui với áo dài hầy?

  4. huongbuoi said

    nói thật với bác, hồi học đại học em ngại mặc áo dài cực kì, huế lại hay mưa, đến là khốn khổ. Em đã bị áo dài quấn vào xe đạp 3 lần. Khiếp! Nhưng vẫn thích ngắm các em học sinh mặc áo dài trắng, dắt xe đạp dưới cổng trường… hì hì

    • said

      Có một lần anh Mô trông thấy một cô gái mặc áo dài đi xe đạp. Tà áo sau bị cuốn vào xích, kéo xoạc hết lên đến tận cổ, trông rất tội nghiệp. Mặc áo dài rất đẹp, nhưng cũng khá bất tiện trong sinh hoạt. Tuy nhiên, người con gái mặc áo dài trông rất nền nã, duyên dáng và dễ thương.

  5. Dân cổng chốt said

    Về quê gần cả tuần.Giừ ghé “Mô TÊ Răng Rứa”, chộ bài mới cả trang.Thôi thì đàng mô cũng chậm rồi,đọc ngược- từ mới đến cũ.
    Ô tề!Lão đồng hương của tui “đạo” bài hát răng bay?Người ta “thương lắm tóc dài ơi!”,Thay “áo”(Xlỗi-thay chữ “áo”)bằng… chữ “tóc”,ra bài hát của mình?
    May! Không phải,đồng hương “viết nhái” có một chắc đề mục thui.Mà,…Văn chương chơ không nhạc nhụng chi hết.
    Không biết có phải tại cấy “con mắt văn hóa” cùn lụt của tui không,tui lại thích “Quần phíp áo cánh”,không thì “quần âu áo Pun”(“quần đùi may ô” càng thích,hi hi..).Vợ tui cũng sắm vài bộ,nhưng tui mới chộ mặc vô mấy lượt thôi.Mặc suốt,tui trọi chết!
    Bà tui,mất từ 1968 rồi,suốt dời mặc mấn.Mẹ tui,lúc tui lớn lên, tui chộ bà tân thời hơn: quần thâm đất không thì quần lụa,quần phíp đen.(trước 1945,nghe nói cũng …Mấn)
    Tui hình dung,nếu mẹ và bà tui mặc áo dài như mấy chị ở ảnh màu trong bài ni thì “Bùn cừi” lắm!

    • said

      Anh đồng hương nhắc tới từ ‘mấn” làm Mô nhớ tới bà ngoại Mô ngày xưa cũng mặc “mấn” màu gụ hoặc đen, cổ đeo yếm sồi.
      Cái vụ tiêu đề “thương lắm…” thực ra Mô có biết là có bài hát hay bài thơ chi đó “thương lắm tóc dài ơi” mô. Có cái tiêu đề ni là do khi viết entry ni Mô lẩy ra cái tứ: Thứ nhất là nhìn những em gái mặc áo dài đúng kiểu trông thương lắm. Thứ hai là rất thương những chiếc áo dài đã “chọn” nhầm chủ nên phải chiu “vạ” lây. Có lẽ một sự trùng hợp ngẫu nhiền thôi đồng hương ạ!

      • Dân cổng chốt said

        Nì,vợ Mô hay mặc áo dài không rứa?Chị nhà không mặc lúc mô,mà anh lại “thương lắm áo dài ơi” thì coi chừng nha.
        Khi nậy,vắng vợ tui,tui nói “trọi chết” là cũng…mần láo chút .Mô có nhớ chuyện “giàn hoa lý sắp đổ” không?Tui rứa dó!

  6. Anh Mô đã nghe câu này chưa:
    “Áo em trắng quá nhìn… xuyên qua” 😀
    Trong bài lịch sử áo dài, sao không thấy nhắc tới chúa Nguyễn Phúc Khoát hè, theo em được biết thì chính vị chúa này đã có công cách tân và phổ biến chiếc áo dài ở Đàng Trong vào thế kỷ 18 đó bác.

  7. chiptran said

    Bác Mô làm một bài so sánh Áo dài từ cổ chí kim đến bây giờ công phu thế? 🙂

  8. cú đỉn said

    Chào Mô ; Gc có nhiều dịp đi máy bay hãng VN nên rất thương ( thương thật , nỏ điêu toa mô) chị em tiếp viên Hàng không mặc áo dài ra chào khách trông rất duyên dáng, nền nã…dưng mà sau đó vẫn mặc áo đà, đẩy xe, bưng cơm..rót nác cho hành khách thì quả..bất tiện vô cùng vì cái cơ bản của áo dài là..tôn “Đường cong” nên bó chặt cơ thể, hơn nũa áo dài lại tha thướt quá không hợp với công việc, nhất là chỗ không gian chật chội trên máy bay. Mô thử kiến nghị với bên Hàng không, sau cái màn chào khách giới thiệu phi hành đoàn, ta nên học tập các nác khác, may đồng phục cho tiếp viên nữ mần răng cho gọn, dễ thao tác ..như rứa đỡ khổ cho chị em trong hành trình có khi lên tới 15 tiếng đồng hồ .

    • said

      Mô cũng thấy như anh Giai Cú. Nhiều khi nhìn các em khá chật vật, vướng víu với tà áo dài trên khoang máy bay chật hẹp mà thương. Dưng mà hình như ở khu vực Châu Á đều bắt chị em tiếp viên mặc áo dài chớ không riêng gì VN đâu. Chỉ có điều áo dài của họ khác, cách điệu và xẻ tà thế nào đó không đến nỗi vướng lắm!

    • ha linh said

      nhất trí với anh Cú!

  9. Lãng tử said

    @ Chị Hà Bắc : Chị ” nghi nghi ” là oan cho lãng tử rồi ! Chị còn nhớ cái còm của chị ở entry ” Ảnh Nude Màu ” của chị không ? : – Ặc ! Anh ngắm nhiều hỏng mắt đấy !
    Vì vậy entry này chú Mô ” mặc ” áo dài , theo lời khuỵên của chị để khỏi hỏng mắt ! là đáng được ” hun ” rồi , phải không chị ?
    Lý do thứ 2 Mô đáng được ” hun ” đó là : Mô hồi đáp cho bạn T.A cũng ở entry ” Ảnh Nude Màu ” : ….sao cho mấy O đọc xong vén áo dài lên …..chửi anh Mô một trận đã con đười ươi ” lun ” ! và vì ” lun ” cho nên lãng tử ” hun ” cho có vần ” un ” đó chị Hà Bắc !

  10. Lãng tử said

    @ Mô : Mô biết lý do vì sao mà lãng tử gợi ý Mô viết 1 entry về áo dài không ? lý do : số là trước đó vài hôm , lãng tử có đọc 1 bài tùy bút của nhà văn Võ Phiến , trong bài tùy bút có 1 chi tiết nói đến sự tinh tế trong Văn Hóa của 1 vị Tổng Trưởng Thông Tin và Văn Hóa Đại Hàn – 1970 – : Ông Shin Bum Shik , có tặng cho phái đoàn VNCH mỗi mgười 1 hộp quà , để các vị khi về nứớc tặng cho vợ. Các vị khách VN khi về tặng vợ , mở quà ra xem , thì đó là một thứ vải rất đẹp và thanh mỏng , điều quan trọng là xấp vải ấy dài đúng 2,80 m : kích thước tiêu chuẩn để may 1 chiếc áo dài ! Ai Ai cũng thầm khen vị Tổng Trưởng của Đại Hàn là rất tinh tế !
    Chú Mô , như mình đã nói : mình dân miền Nam ! qua chi tiết ấy ở đoạn tùy bút , mình chợt nghĩ xem các bạn xấp xỉ tuổi ở thế hệ mình ở ngoài Bắc , suy nghĩ về Áo Dài như thế nào ? và mình nghĩ đến Mô , thế là gợi ý …không ngờ Mô Nhanh nhạy thật ! cảm ơn mô nhiều nha !

  11. Lãng tử said

    @ Mô : Mình muốn biết ý kiến và cảm nhận của tất cả các anh , chị , bạn bè …của Blog moterangrua về Áo Dài nói chung và entry này của Mô nói riêng , vì vậy cho mình comment sau nha Mô !

  12. Mình thích bài ni vì ảnh của cả đoạn sau không thấy, chỉ có ảnh áo dài bị túm bốn vó kiểu nữ sinh ủy mị là hết. Vì nhìn thấy các cô mặc áo dài thì thèm lắm, sợ bị ghen thì hết hơi! 😀

    • said

      Có lẽ đường truyền net của anh Đồ quá tải hoặc thế nào đó, cũng giống như ở cơ quan Mô cũng bị mất mấy cái hình sau. Nhưng về nhà mở thì vẫn thấy “sáng trưng” 😀
      Ai mà không thèm khi thấy mấy ẻm diện áo dài hả anh Đồ, Mô cũng rứa 😀

  13. T.A said

    Thế là anh Mô lần nữa giữ lời. Cám ơn anh nhọc công tìm tòi mở mang kiến thức cho mọi người về “Áo dài”… Trong hình em thấy như người xưa mặc áo dài, trân trọng và có “thần thái” hơn người trẻ bây giờ…Em ở đây cũng thướt tha áo dài vào lễ Chúa nhật, mà khổ lắm nhe, hễ khi nào em khoác áo dài là chàng cứ theo sát gót sợ ai tán tỉnh vợ hay sao ấy, dù em xấu òm…Hehehe..

    • said

      Anh chàng phải theo sát kẻo mất vợ là cái chắc. Áo dài tha thướt như rứa thì ai mà không iu 😀
      Nghe T.A nhắc chuyện mặc áo dài đi lễ ngày Chúa nhật lại nhớ bài hát “Thành phố buồn” của Lam Phương: “Một sáng nào nhớ không em?
      Ngày Chúa Nhật ngày của riêng mình..
      Thành phố buồn nằm nghe khói tỏa
      Người lưa thưa chìm dưới sương mù
      Quỳ bên nhau trong góc giáo đường
      Tiếng kinh cầu dệt mộng yêu đương
      Chúa thương tình, sẽ cho mình mãi mãi gần nhau…”
      Mà T.A xấu òm thật à? Không tin được dù đó là…chuyện bịa 😀

      • T.A said

        Ôi, chả có thơ mộng mà “quỳ bên nhau trong giáo đường” đâu anh Mô ơi, em đàn trong thánh lễ, nên ” Ôm sát cây đàn suốt buổi lễ” thui, hic hic…

  14. levinhhuy said

    “Lớn theo lứa tuổi học trò
    Tình che vạt trước gió lùa vạt sau”
    Vậy là sao ta, tò mò wé, hehe!

  15. lãng tử said

    @ levinhhuy : Ngài Tổng Trưởng Đại Hàn tinh tế lắm đó levinhhuy , bạn dân miền Nam trước 1975 , chắc còn nhớ phong trào : chị em thi nhau diện Áo Dài với quần
    ” Pát ” và mang ” sa pô ” vào thập niên 1970s khắp miền Nam !
    Ông không dám tặng vải ” mỏng ” để may quần theo bộ Áo Dài truyền thống , vì sợ chị em VN mình lúc đó cho ông ” ăn trứng thối ” đó lyvinhhuy ! minh chứng nha :
    “…thế rồi đột nhiên , giữa năm 1971 , chiếc quần cổ truyền bị thay bằng chiếc quần ” Pát ” Tây Phương : Phụ Nữ Việt Nam mặc ” quần Pát với Áo Dài ” !
    Đây không phải là chuyện ảnh hưởng , chuyện cải cách ..v..v…Mà đây là 1 sự thay thế , một vụ truất phế ngang xương !…”
    ( trang 21 – Đất Nước Quê Hương – Võ Phiến )

  16. Mấy hôm nay em về quê, nay mới sang thăm anh được. Về quê nhậu giữ quá không có thời gian xuống Vinh gặp anh. Chỉ neo lại Vinh có 2 tiếng đồng hồ để chụp hình thôi.

  17. lãng tử said

    @ Hà Linh : Chào Hà Linh ! dạo các Blog trong xóm Guốc Dép , thấy Hà Linh có dạy cho 1 bạn tiếng Nhật , thấy có câu : Ha Linh chan , Kimiga nihonjin mitai ne ! = Hà Linh một tâm hồn rất Nhật Bản !
    Thế Hà Linh ” diện ” Áo Dài , rồi cho bà con thưởng thức Áo Dài sánh đôi với Kimono đi !
    Một gợi ý thay lời đề nghị nghiêm túc của lãng tử đó Hà Linh ! Chúc Hà Linh luôn duyên dáng trong tà áo dài VN và mang vẻ đẹp liêu trai như 1 nàng Tiên bên rừng hoa Tử Đằng ấy !
    Thân ái ,

  18. lãng tử said

    @ levinhhuy : ” Lớn theo lứa tuổi học trò
    Tình che vạt trước gió lùa vạt sau ”

    Là : ” Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé !
    Để lòng buồn HUY dạo bứớc quanh sân .
    Ngó trên tay thuốc lá cháy lui dần .
    HUY khẽ nói : Gớm ! sao mà nhớ thế !

  19. lãng tử said

    @ Mô : Chào Mô ! Trước tiên cho lãng tử thật lòng khen chú Mô ở cường độ làm việc , trong phạm vi blog này : chỉ trong vòng 8 ngày , từ entry ” Ảnh Nude Màu 1/5-2011 ” có gợi ý của lãng tử , đến 8g sáng 9/5-2011 Mô cho đăng 20 entry và trong đó có entry ” Thương lắm Áo Dài ơi ” , Điều đó cho thấy Mô là người rất đam mê nghề Báo và viết Blog , chứng tỏ Mô là 1 người ham hiểu biết và luôn cập nhật tìm hiểu những gì diễn ra quanh mình !
    Thứ hai , Mô là người rất tôn trọng và giữ lời hứa nghiêm túc với bạn đọc , đây là 1 phẩm chất đẹp mà không phải ai cũng có thể có được ! lãng tử xin được cảm ơn Mô và chúc mừng Mô với 2 phẩm chất đáng quý này !
    Với entry ” Thương lắm Áo Dài ơi ! ” này , Mô sưu tầm tài liệu và viết rất công phu , cho thấy cái tài và cái duyên thầm trong lối viết của Mô , chỉ tiếc là các anh , chị , các bạn vào comment còn khiêm tốn lời bình quá !
    Ai ai cũng đều công nhận Áo Dài của phụ nữ VN mình là đẹp tuyệt vời ! nhưng với riêng mình còn thêm cái cảm nhận : Áo Dài còn có cái ” hồn ” là cho ta thấy ” Gió ” nữa : mặc Áo Dài mà đứng yên , chưa chắc đã hẳn là đẹp ! nhưng mặc Áo Dài mà đi , mà múa …thì ta thấy Áo Dài linh động và có ” hồn ” hẳn lên …Những tà áo nhẹ ve vẩy phất phơ trong gió làm cho một thân hình nặng nề nhất , cục mịch nhất …cũng hóa ra thanh
    thoát ! vì vậy khi gợi ý mình có dẫn 1 khổ thơ của Nguyên Sa trong bài Tương Tư :
    Có phải em về trên áo bay
    Hai phần gió thổi một phần mây
    Hay là em gói mây trong áo
    Rồi thả cho làn áo trắng bay !

    Nhiếp Ảnh Gia nổi tiếng : Nguyễn Cao Đàm , sau nhiều tháng ở hội chợ Osaka – trước 1975 – chứng kiến sự thắng lợi của chiếc Áo Dài Việt Nam trước các y phục quốc tế khác , đã có 1 nhận xét : Trang phục Áo Dài của ta Thắng Lớn , vì Áo Dài cho thấy …Gió !

    Lần nữa cảm ơn Mô , chúc Mô Luôn khỏe và viết đều tay ! Mến ,

    • said

      Cảm ơn cái còm rất chi là công phu và ấn tượng của anh Lãng tử. Phải thừa nhận rằng tiếng là Lãng tử mà anh không hề lãng tử tí nào. rất thân thiện, lịch lãm, hiểu biết một cách thấu đáo mọi vấn đề.
      Mô cũng rất bận rộn với công việc, do vậy để có được những entry do mình viết hoặc sưu tầm đều phải tranh thủ thôi anh Lãng tử nờ. Chẳng qua Mô nghĩ rằng mọi người yêu mến mình mà mình cứ để “vườn không nhà trống” cảm thấy có lỗi. Không riêng gì với những anh chị, bè bạn xuất hiện công khai, mà ngay cả những cô bác, anh chị em chỉ hàng ngày âm thầm đọc blog Mô Tê Răng Rứa, cũng khiến Mô vô cùng cảm động. Lực bất tòng tâm, muốn lắm nhưng vì khả năng có hạn, nên Mô chỉ có thể cố gắng trong sự có thể của mình. Bởi vậy rất mong anh Lãng tử và tất cả mọi người thông cảm cho Mô nha!

  20. lãng tử said

    @ Mô : Trong chừng mực nào đó , và ở 1 góc nhìn nào đó , có lẽ lãng tử và Mô có cùng 1 tần số ! Hãy nhớ nha Mô : chậm nhất nếu quá bận , thì cũng chỉ 2 ngày là lãng tử vào thăm nhà Mô đó ! Hãy tìm những chủ đề độc đáo để thể hiện và phát huy phong cách viết của riêng Mô ! Mô chú ý hòa quyện tư duy và phong cách đọc của độc giả 2 miền , để có sự thu hút độc giả phía Nam hơn nữa ! cứ từ từ mà thử nghiệm … Vậy nha Mô !
    Mến ,

  21. lãng tử said

    @ Hà Linh : Chào Hà Linh ! như vậy là lãng tử xem như đó là 1 lời hứa của O nha ! rất háo hức để thưởng lãm entry đặc biệt này của Hà Linh !
    Chúc Hà Linh vui khỏe và hạnh phúc cùng gia đình .
    Thân ái ,

  22. lãng tử said

    @ Mô : Trước 1975 , mình có theo học 1 khóa Tốc Ký – nhưng vì bận , nên không theo được hết khóa học – để phục vụ công việc chuyên môn của mình ! Nay tình cờ tìm được 1 bài viết có giá trị về lối viết bài bản Tốc Ký , lãng tử xin giới thiệu chia sẻ lại , chắc Mô cũng nên cần đọc tham khảo :

    * Vào google gõ : Tốc Ký Chữ Việt của Trần Tư Bình .

    Vậy nha Mô ! Mến ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: