MÔ TÊ RĂNG RỨA

Là nơi cung cấp nước chè xanh và kẹo cu đơ

Lạm bàn về…Mại dâm

Posted by CU MÔ trên 03.07.2011

Không hiểu sao kinh tế gia DTVI lại gửi tin này cho Cua Times. Xin lược trích. Ngày 28.6.2011, tại Hội nghị triển khai chương trình hành động phòng, chống mại dâm giai đoạn 2011–2015 ở Quảng Ninh, Bộ trưởng Kim Ngân đã chính thức đưa ra quan điểm không nên coi mại dâm là tệ nạn xã hội.

Bài báo còn kể về hai mẹ con chị Nguyễn Thị Thoan, từng hành nghề đặc biệt. Chị lập ra nhóm “Biển xanh” có 67 thành viên nòng cốt, trước đó hầu hết đều là phụ nữ dính chuyện tế nhị. Sau 3 năm tham gia sinh hoạt nhóm, được tuyên truyền kiến thức về bệnh xã hội, về HIV/AIDS, được khám sức khỏe định kỳ hằng năm, đã có 20 chị thôi nghề cũ. Một số người được vay vốn ổn định buôn bán nhỏ, chăn nuôi tại gia đình, mở tiệm may.

Ông Bruce Campell, quyền điều phối viên UN tại VN, cho rằng: “Các bằng chứng trên thế giới đều cho thấy, trung tâm cải tạo bắt buộc không phải là cách tiếp cận hiệu quả, chủ yếu các trung tâm này không giúp tạo sinh kế thay thế mới cho họ”.

PTT Trương Vĩnh Trọng phát biểu “Thế giới kỵ việc gom chị em vào các trại tập trung cải tạo, bởi những biện pháp hành chính cưỡng bức chủ quan sẽ không có hiệu quả”.

Sao PTT không xóa luôn cái Cục Phòng – Chống tệ nạn xã hội (Bộ LĐTBXH), tốn cơm mà chả làm nên trò trống, bằng những tổ chức xã hội đầy nhân ái theo mô hình Biển Xanh.

Sau mấy chục năm mới có nhãn quan “đổi mới” này thì hàng vạn người đẹp đã bị vùi dập trong bùn đen do kiến thức văn hóa, xã hội hay tầm nhìn hạn hẹp của người quản lý.

Cách nhìn cổ hủ

Ở nước mình, nghề mại dâm bị khinh rẻ. Các cô bị bắt, cho vào trại “phục hồi nhân phẩm”, thực chất là hạ thấp nhân cách con người thêm vài bậc nữa. Được chứng chỉ “phục hồi” có ai tìm được nghề khác đâu ngoại trừ tiếp tục đứng đường.

Nghiện ma túy, bán dâm được gọi là tệ nạn. Chẳng hiểu gì về thế giới bán hoa nên mới dùng từ ngữ hạ thấp con người như thế. Ai dính vào mấy chuyện này không thể ngóc đầu lên được.

Kẻ mua, người bán bị bắt trong khách sạn, ngoài phố, gốc cây, lập tức cho lên xe, đưa về trụ sở công an phường, bắt viết kiểm điểm, đưa về tổ dân phố, viết thư về cơ quan, báo cho gia đình. Thôi thì đủ kiểu làm nhục, dù đang ở thế kỷ 21 văn minh và hội nhập.

Nước ta có hẳn một UB phòng chống tệ nạn, có lẽ duy nhất trên thế giới. Chả biết cái UB này làm cái gì mà nghề mại dâm có vẻ tăng trưởng nhanh hơn cả kinh tế nước nhà.

Bao nhiêu nhà hoạt động xã hội lên tiếng, người bảo vệ nhân quyền chỉ trích và chính những người trong cuộc đòi phải thay đổi. Các cụ xưa từng nói rất nhân văn “Lấy điếm về làm vợ còn hơn là lấy vợ làm điếm” để nói lên, người đẹp, nếu không may, có thể cứu giúp nếu tìm được công ăn việc làm thay thế.

Cũng may, vài vị đã biết thay đổi, chậm còn hơn không.

Mại dâm…liệt truyện

Nhân thể, Tổng Cua xin kể vài chuyện cho đỡ ấm ức về biển đảo.

Nhớ hồi làm việc trên phố Trần Phú (1995-2000). Một buổi chiều, Tổng Cua ngồi giải lao ở phòng thường trực và được mấy anh bảo vệ chỉ một em gầy đen nhẻm, đang đứng đường, mặt mũi hom hem dù đã trát lên lớp phấn khá dày.

Một cậu bảo “Mới vài tiếng mà em này đã làm được 4 nháy rồi”. Mình chẳng hiểu gì thì mấy cậu trẻ giải thích “Anh ơi, em bán hoa đó. 30 phút một chuyến tầu nhanh”.

Ngồi đợi một lúc thì quả nhiên một lão trung niên dừng xe máy, hỏi han vài câu. Em kia nhảy lên xe và biến mất. 30 phút sau quay lại. Chưa kịp ra xem mặt thì đã có một xe khác dừng và hỏi thăm đường lên…thiên đàng. Bệnh AIDS nhiều là phải thôi.

Cỗ máy “tình yêu” hoạt động không ngưng nghỉ trên phố Trần Phú sang trọng, suốt từ sáng đến khuya. Lâu lâu không thấy các em, cánh văn phòng đâm nhớ. Hỏi ra mới biết, một số nàng đi trại.

Phố này nhiều đến nỗi mà mấy chân dài ở Văn phòng ra đứng đợi người yêu đến đón sau giờ làm việc, thường bị hỏi “Em ơi, đi không?”. Có nàng đùa lại “Anh trả bao nhiêu?”. Dân chơi nhìn từ đầu đến chân và nói “Anh trả bằng cả cuộc đời anh”.

Thời bên Bulgaria (1986-1989), Tổng Cua làm cộng tác viên KH ở Sofia. Công nhân VN sang lao động rất đông. Con trai nhiều nên sinh ra chuyện mua tình bằng ngoại tệ leva. (1leva=1 rúp = 0.2$ thời đó).

Có lần mình đến chơi với anh quen. Tay này thì thầm “Thử phát không? Anh PTS nghèo thì em trả tiền”. Mình trợn ngược mắt “Thử cái gì”. Hắn rủ sang phòng bên cạnh cho xem.

Hóa ra mấy cậu bắt một em dzi-gan bẩn thỉu về chung nhau kiểu nhà quê đụng thịt lợn. Em kia nằm trên giường, cho các cậu thay nhau làm việc. 10 đứa, 5 leva/người/lần, sau hơn một tiếng, dzigan kiếm được 50 leva.

Bọn con trai mới lớn, lâu ngày không được giải quyết, chưa đi chợ đã hết vốn, nên cô bé kia cũng chả mệt. Em nằm hút thuốc, ăn táo, kệ cho đám kia muốn làm gì thì làm, coi như ném đá sỏi vào ao bèo tấm.

Hồi đó, lương tháng của Tổng Cua là 180 leva. Bữa ăn sinh viên chỉ hết 2 leva. Thảo hèn, lần nào vào đây cũng thấy các em Thổ (Nhĩ Kỳ), dzigan lảng vảng.

Mình về Hà Nội nhiều lần. Ở khách sạn trên phố Phạm Ngũ Lão. Đi bộ qua đó vui tai “Anh ơi, đi không?”. Có lần mình bảo “Anh là peđê, không đi với các em gái”. Đối phương đốp lại “Em là trai giả gái đó. Theo em đi, đảm bảo sướng lên mây?”.

Bạn Tổng Cua sang Paris, bò lên đồi Montmartre dạo chơi buổi tối. Các em Tây chạy theo “Muốn xem miễn phí không?”. Ça va – OK. Các nàng vén váy lên, trong không mặc gì và lấy đèn pin soi cho xem hàng. Sợ quá bỏ đi thì em còn cố lấy tay anh cho vào đó và bảo “souvenir ” của nước Pháp cho nhớ đời.

Tổng Cua ở Mỹ gần 8 năm rồi mà chưa gặp em nào ra hỏi. Chắc các người đẹp cũng đoán, tay Cua này không có tiền, và không có nhiều thứ khác nữa cũng nên. Cuối tuần đi shopping, câu cá, trông con, dọn nhà, viết blog, recom. Mệt bở hơi tai, nhìn thấy của nợ kia là ngất, hứng thú nỗi gì.

Của đáng tội, có lần Tổng Cua ra restaurant lạ ở phố XXX mà chả hiểu…ăn gì. Rất nhiều các bác bên nhà sang toàn hỏi phố M ở đâu, hóa ra là thế này.

Đồng nghiệp Ho Kim (Hàn Quốc) sang đây khá lâu, thuộc hết thung thổ ở DC, tưởng mình không biết gì nên rủ xem của lạ. Thật ra, lão chiêm ngưỡng bên Thái Lan, có hẳn một đôi rất đẹp biểu diễn làm tình live.

Cái Pub bên DC có sàn diễn bé tý. Các em từ béo đến gầy, từ sệ đến săn, già trẻ…cởi hết cho bà con xem. Có thể đến tận nơi chiêm ngưỡng, xem nông sâu thế nào. Đủ loại, đen trắng, hồng hồng, húi cua hay cạo trọc. Tha hồ xem, nhưng tuyệt đối không được sờ vào hiện vật.

Các em còn làm những động tác mở rộng cho xem. Mỗi lần như thế, các chàng (có cả cụ 70-80) lấy tờ 1 đô la tip, gấp dọc lại đặt lên bàn. Các em ngồi xuống cho xem tiếp, lấy tiền, thank you và cười cả…hai nơi.

Nghe nói các em này là sinh viên đi làm…thêm. Hình như không phải đóng thuế thu nhập, chả lẽ sở thuế Mỹ bắt khai “hang cua to, thuế ít, hang cua nhỏ, thuế nhiều”, kỳ quá.

Mấy lời kết

Lan man mấy dòng về cái nghề tế nhị và không ít đắng cay. Chẳng ai sung sướng gì, phải cởi truồng, nằm thẳng cẳng cho thằng Lạ chơi, mong nó cho ra nhanh, mình lấy tiền rồi còn làm nháy khác. Con đang thiếu sữa, biết làm gì bây giờ.

Không tạo công ăn việc làm, không biết nhìn người một cách nhân ái, thì các nàng vẫn dùng vốn tự có, dù bị tù đầy hay khinh miệt.

Hay là chặt đầu bọn đàn ông có công cụ gây án? Cánh này cũng không có tội. Chẳng qua bức xúc, không có chỗ xả như công nhân VN ở Sofia, vợ đi vắng, người yêu cấm, hoặc sống cô độc, nên bỏ ít tiền để giải quyết một trong những nỗi sung sướng nhất của loài người. Gọi đó là phạm tội “chống nhân loại” là không ổn chút nào.

Rất mong những quan niệm tưởng chừng “bất di bất dịch” cũng được thay đổi như thế. Khoán 10 trước là phản động, sau thành anh hùng. Hôm nay tụ tập, mai là biểu tình. Mại dâm trước là tệ nạn nhưng hôm nay là hiện tượng xã hội, dẫu từ “tệ nạn” sang “hiện tượng” mất hàng thế kỷ.

Âu cũng là tín hiệu lành mạnh của xã hội đang trăn trở đi lên.

Nguồn Blog Hiêụ Minh

Advertisements

11 phản hồi to “Lạm bàn về…Mại dâm”

  1. ha linh said

    Đọc bên nhà anh HM rồi, chừ tem lại cho Mô hấy!

  2. Dân Cổng chốt said

    Đố ai tìm được trong gần 700 quận ,huyênj,thị xã có đơn vị nào hoàn toàn không có “dịch vụ” này.

  3. hth said

    Bà N.T.K.Ngân nhìn thẳng vào sự thật và rất dũng cảm. Hoan hô!

  4. vuidua said

    Hi vọng có sự thay đổi nhận thức về “mại dâm” trong quốc hội kỳ tới, thay đổi nhận thức về nhân quyền.
    Hi vọng các trung tâm phục hồi nhân phẩm không còn giam giữ trái ngược với cả thế giới các cô gái bị coi là bán dâm, cái của riêng mình.
    Hi vọng các trung tâm này sẽ chuyển sang giam giữ và phục hồi nhân phẩm cho những kẻ bán nước ( không phải bán nước vỉa hè đâu).

  5. Choitre said

    Mỗi từ, cụm từ được sinh ra là cá biệt nhưng thời gian sau xã hội sử dụng phổ biến tất được ghi nhận vào từ điển. Mại dâm cũng vậy, với nhiều nước dân chủ, nó là một nghề đúng nghĩa.
    Nếu mại dâm đi ngược lại với trào lưu tiến bộ, ắc nó tự đào thải khi dân trí lên cao như chuyện hút thuốc lá vậy. Trong giai đoạn này, tốt nhất nên tổ chức lại và có biện pháp khám chữa theo dõi và cả đóng thuế còn hơn là cứ chống mà chẳng chống được gì, thêm nguy hại.

  6. xuanlee said

    Thà “lấy đĩ về làm vợ còn hơn lấy vợ về làm đĩ “! không phải tự nhiên một con người lầm lối sau một đêm sẽ lột xác hoàn toàn được, ả (chị) ta có được vinh dự bình thường này hay không còn phụ thuộc vào sự ăn năn của chính bản thân họ ,bởi vậy việc “phục hồi nhân phẩm” hay đại loại vậy cũng là cần thiết ,ăn thua là người thực thi nhiệm vụ truyền giáo này có nhiệt tình hay không thôi,với phụ nữ chân chính có hiểu biết thì nghề này xem ra họ cũng không ưa lắm_khẳng định là bất kỳ ở đâu trên trái đất này.

    có thể có ai đó ở đây thích vợ mình làm đĩ để kiếm sống? !nhưng tui thì không,hoàn toàn không…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: