MÔ TÊ RĂNG RỨA

Là nơi cung cấp nước chè xanh và kẹo cu đơ

Sống như thế nào trước khi bạn chết

Posted by CU MÔ trên 06.10.2011

Người sáng lập ra hãng Apple, Steve Jobs đã qua đời vào ngày hôm qua (5/10) sau một thời gian dài mắc bệnh ung thư.

Năm 2005, Steve Jobs được trao bằng tiến sĩ danh dự tại trường đại học danh tiếng Stanford. Đây là lần xuất hiện hiếm hoi của ông trước công chúng kể từ khi mắc bệnh ung thư tuyến tụy và cũng là lần hiếm hoi ông chia sẻ về đời tư của mình.

Trong lễ tốt nghiệp, Steve Jobs đã có bài nói chuyện về đề tài Sống như thế nào trước khi bạn chết rất hay. Bài nói chuyện được trường đại học Stanford lưu trữ làm tài liệu phổ biến đến sinh viên.

Khi tôi 17 tuổi, tôi đã đọc được một câu châm ngôn như sau: Nếu bạn sống mỗi ngày đều như ngày cuối cùng của cuộc đời mình, một ngày nào đó bạn sẽ hoàn toàn tin tưởng rằng bạn đã đúng. Câu châm ngôn đó đã để lại ấn tượng rất sâu trong tôi và kể từ đó, trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi buổi sáng và tự hỏi mình: nếu ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ muốn làm gì và tôi chuẩn bị làm gì hôm nay? Và nếu trong nhiều ngày, câu trả lời vẫn là “không” thì tôi biết, tôi cần phải thay đổi điều gì đó.

Suy nghĩ rằng mình sắp chết chính là điều quan trọng đã động viên tôi tạo ra cơ hội lớn cho cuộc đời mình. Bởi vì tất cả mọi điều từ sự kỳ vọng của mọi người vào bạn, tất cả mọi niềm tự hào cho đến nỗi sợ phải đối mặt với sự xấu hổ hay thất bại, tất cả sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết. Khi đó, chỉ còn lại điều gì thực sự quan trọng. Ý nghĩ rằng chúng ta đang đối mặt với cái chết, khi chúng ta sắp chẳng còn gì nữa, là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh khỏi việc chúng ta cảm thấy sợ hãi khi sắp đánh mất đi thứ gì đó.

Chẳng có lý do gì để bạn không lắng nghe sự mách bảo của trái tim mình.

Khoảng một năm trước đây tôi đã bị chẩn đoán là bị ung thư. Tôi đã chụp cắt lớp lúc 7h30 sáng và trên phim hiện rõ ràng một khối u trong tuyến tụy. Thậm chí tôi chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Các bác sỹ nói với tôi rằng đây là một dạng của ung thư và bệnh này không chữa được, rằng tôi nên chuẩn bị tinh thần mình sẽ chỉ sống được từ 3 đến 6 tháng nữa thôi. Bác sỹ của tôi khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại các công việc của mình, đó là cách họ nói khi khuyên bệnh nhân chuẩn bị cho cái chết. Điều đó có nghĩa là hãy về và sử dụng mấy tháng còn lại để nói với các con bạn những gì mà bạn dự định sẽ nói với chúng trong khoảng mười năm tới. Điều đó cũng có nghĩa là hãy cố gắng kín đáo để gia đình bạn có thể chấp nhận điều này một cách dễ dàng hơn. Điều đó có nghĩa là bạn hãy nói lời vĩnh biệt.

Tất cả mọi ngày tôi đều sống với sự chẩn đoán đó. Sau đó, vào một buổi tối, tôi tiến hành kiểm tra sinh thiết, họ đút một cái ống qua cổ họng tôi, luồn sâu xuống dạ dày, sâu xuống ruột, ấn một cái kim vào tuyến tụy của tôi để lấy mẫu một số tế bào của khối u. Khi đó, tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi, người có mặt lúc đó đã kể với tôi rằng khi các bác sỹ phân tích những tế bào đó dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện ra rằng đây là một trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng cách phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.

Đó là cảm giác mà tôi đã có khi phải đối mặt với cái chết và tôi cũng hy vọng tôi sẽ còn cái cảm giác đó một vài thập kỷ nữa. Khi đã từng trải qua điều đó, tôi có thể nói với các bạn một cách chắn chắn hơn là chỉ đơn thuần nhắc đến cái chết như là một điều hữu ích nhưng chỉ hoàn toàn là một nội dung mang tính trí tuệ mà thôi.

Không ai muốn chết. Thậm chí những người muốn được lên thiên đàng cũng không muốn chết chỉ vì muốn được lên đó. Và cái chết là cái đích mà tất cả chúng ta đều phải đến, không ai trong chúng ta thoát khỏi nó. Và đó là cách mà nó phải diễn ra bởi lẽ cái chết chính là sáng tạo tuyệt vời nhất của cuộc sống. Đó chính là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại đi những người già để mở đường cho những người trẻ. Ngay lúc này, các bạn đang là những người trẻ tuổi, nhưng sẽ không lâu nữa, khi các bạn tốt nghiệp, rồi trở nên già đi, và sẽ bị loại bỏ.

Tôi xin lỗi vì có vẻ như tôi hơi xúc động nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đứng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân bạn.

Điều quan trọng nhất là bạn hãy dũng cảm đi theo sự mách bảo của trái tim và trực giác của mình. Bằng cách nào đó, chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì. Những điều khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách kỳ lạ được xuất bản với cái tên Cẩm nang toàn thế giới, cuốn sách này giống như kinh thánh của thế hệ chúng tôi. Người sáng tạo ra cuốn sách này là Steward Brand, một nghiên cứu sinh ở Menlo Park, cách đây không xa. Anh ta đã tạo ra nó bằng cảm giác đầy tính thi sỹ của mình. Thời điểm đó là vào cuối thập kỷ 60, trước khi có máy tính cá nhân và máy tính sách tay. Tất cả cuốn sách được đánh bằng máy chữ, cắt bằng kéo và bằng máy ảnh. Nó giống như trang Google trên giấy vậy, 35 năm trước khi có trang Google. Nó thực sự mang tính duy tâm, được tạo ra từ những công cụ tinh xảo và những ý tưởng vĩ đại.

Steward và các đồng sự của ông đã xuất bản một số tập của Cẩm nang toàn thế giới và sau đó, họ xuất bản tập cuối cùng. Thời gian đó vào khoảng giữa những năm 70 và tôi chỉ bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở trang bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường vùng nông thôn trong ánh bình minh, điều mà bạn có thể tìm thấy sự an bình nếu bạn là người ưa mạo hiểm. Bên dưới tấm ảnh có dòng chữ: “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ”. Đó là lời tạm biệt của họ khi kết thúc cuốn sách. “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ”. Và tôi luôn cầu chúc điều đó cho chính mình. Ngày hôm nay, các bạn đã tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào con đường mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.

Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ.

Cảm ơn các bạn rất nhiều.
Advertisements

15 phản hồi to “Sống như thế nào trước khi bạn chết”

  1. Hà Bắc said

    Anh Gia, Anh Giăng, Anh Trà đâu mà không ai bóc tem bài ni nhỉ. HB nhường cho cả 3 người qua mà gắp thăm nhé.

    • said

      Hi hi bài ni có lẽ ai cũng “ngán’ nên hổng có dám Tem! 😀

      • Dân Cổng Chốt said

        Vì Mô đã đã recòm nên Chốt cũng còm luôn.(Ừ đúng là Chốt có ngán kiểu bài như ri,hề hề..giừ chộ Mô vui rứa là khoái rồi). Có dịp ra Vinh Chốt kể về mình,người Chốt cũng to xác lắm chơ( có thấp và nhẹ hơn Mô) và sức khỏe cũng không ra chi mô nạ.Ngày xưa là “con cưng” của cơ quan .Mà rồi…vì sức khỏe mà bỏ hết..Chốt không có mười mấy năm sang Séc thì ngoẻo rồi.(Chốt 65-68 kg mà có kỳ chỉ 46kg thôi đó).

        • hth said

          Ui, Giăng ơi, Giăng ơi….”xương” quá, ” xương” quá…. Có mỗi cái vết ngứa ngứa, con con ấy mà ra nông nỗi ấy hả Giăng?!

          • Dân Cổng Chốt said

            Tên Gia này hôm nay ra sao ấy nhỉ? Có mặt ở chỗ ni ,mấy giờ sau mới lại lò dò xuất hiện chỗ khác.Không giống mọi ngày.
            Theo dõi hắn mệt quá!

  2. Hà Bắc said

    “Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho đến khi nhắm mắt xuôi tay khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí”.

    và: “Vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng” mà.

    Hãy vui vẻ lạc quan anh nhé.

  3. halinhnb said

    hihihi hay Mô hầy!
    thật ra đời người vô thường, ai biết ngày mai ra sao, cứ sống vui thôi..buồn rồi sẽ vui…

    • said

      Linh nói đúng! Cuộc đời vốn dĩ vô thường, sắc sắc không không. Chi bằng cứ vui vẻ lạc quan mà sống và sẵn sàng đón nhận bất cứ sự thật nào vui hay buồn có thể xảy ra!

  4. Thành said

    Em chẳng biết bình luận gì cho entry này vì chưa biết bình luận cho entry trước ra sao, thôi đành nhảy cóc sang đây vậy.
    Em hàng ngày vẫn vào thăm Bác trên trang nhà vài lần đấy Bác nhé. Mong bác luôn an vui!

  5. thang mo said

    Bác sĩ thông báo :
    Bệnh tình của ông thực sự đã ngoài khả năng của chúng tôi , thời gian của ông chỉ còn 3 tháng nữa thôi .
    Bệnh nhân buồn bã ra về .
    Ba năm sau , tình cờ gặp lại bệnh nhân cũ trong công viên , vị bác sĩ nọ không tin vào mắt mình bèn hỏi : Điều kì diệu gì đã mang lại sự sống cho ông vậy ?
    Bệnh nhân mỉm cười đáp : Hôm đó trên đường về , tôi gặp một vụ tai nạn chết người mà người đó là một lực sĩ mới 20 tuổi và tôi nhận ra rằng mình không phải là người bất hạnh nhất .

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: