MÔ TÊ RĂNG RỨA

Là nơi cung cấp nước chè xanh và kẹo cu đơ

Thêm một nỗi nhớ niềm thương!

Posted by CU MÔ trên 16.01.2012

Hôm 14/01 vừa rồi, cu Mô lại có thêm một niềm vui và xúc động, đó là anh Đoàn Nam Sinh đã lọ mọ đáp xe hỏa từ Hà Nội vô thăm cu Mô và mụ Tê.

Nghĩ cứ thương anh Đoàn Nam Sinh mãi, trông mặt mũi cũng “anh chị” lắm, ấy vậy mà để cho tay nhân viên hỏa xa nào đó bắt nạt mới khổ.

Chuyện là thế này, sau khi mua được một chiếc vé giường nằm, anh leo lên tàu tìm đến số giường của mình, với ý định đánh một giấc qua đêm với hy vọng rạng sáng hôm sau sẽ tới Vinh. Ai dè, tới nơi anh bị người khác xí mất chỗ.

Đang giải thích cho người đó về chiếc vé của mình, thì một nhân viên hỏa xa đến bảo rằng anh không được sử dụng chỗ đó nữa vì…lên muộn giờ (!?) nên anh ta đã lấy giường đó cho người thân của mình nằm (???)

Ấy vậy mà anh Đoàn Nam Sinh chịu thua và quay ra mua lại chiếc vé khác, đương nhiên là không còn vé giường nằm nữa, mà phải mua vé ngồi. Đã vậy còn phải chịu mất 10% vé cũ vì…can tội đổi vé (!!!)

Nhưng mà dù sao thì cuối cùng anh cũng tới được Vinh. Nhưng vì liên lạc với anh Đồ Trọc không được (do trục trặc mạng sao đó) nên anh đành phải chui vô khách sạn nghỉ tạm.

Tới 9 h, sau khi cùng anh Đồ Trọc ăn sáng, cà phê cà pháo xong, anh Đồ đã đưa anh Sinh tới thăm cu Mô.

Anh Đồ với anh Sinh trông cứ  như  địa chủ được mùa ý

Hai anh em giống nhau như hai giọt nước nhờ…bộ ria he he

Phong cách giản dị, ấm áp, chân thành của anh Sinh đã nhanh chóng chiếm lĩnh tình cảm của không riêng gì cu Mô, mà ngay cả mụ Tê, con Răng và thằng Rứa.

Ngay từ phút đầu gặp gỡ, anh đã như một người thân trong gia đình. Hướng dẫn và trực tiếp giúp cu Mô trị bệnh rầy cho cây cảnh, kê lại chậu hoa…và thủ thỉ trò chuyện.

Nhìn anh, cu Mô có cảm giác đó là một người anh lâu ngày về nhà thăm thằng em, mà cảm thấy xúc động vô cùng!

Anh ở chơi với cu Mô không được lâu, chỉ từ 9 giờ sáng cho tới 13h30 đã phải ra phi trường để bay vô Sài Gòn. Vỏn vẹn chỉ chừng 4 giờ đồng hồ, vậy mà anh đã phải lặn lội hàng chục giờ trên đường để thăm cu Mô. Nghĩ cứ thương anh mãi!

Anh về rồi, cu Mô cứ bâng khuâng xao xuyến và chỉ mong sao một ngày nào đó, cu Mô có dịp sẽ được gặp lại anh.

Ở cuối con đường đời của mình, cu Mô hạnh phúc vô cùng khi được  mọi người thảy đều dành cho cu Mô tất cả tình cảm yêu thương trìu mến. Biết nói gì đây? Cu Mô chỉ biết cảm ơn đời, cảm ơn mọi người đã sẻ chia cùng cu Mô những gì mà cu Mô đang phải chịu đựng trong những tháng ngày qua!

Advertisements

26 phản hồi to “Thêm một nỗi nhớ niềm thương!”

  1. Zoe said

    Tem nhé! Mô ơi nhìn thấy Mô lên bài mừng quá!

  2. thanhvdgt1 said

    Đẹp zai quá!

  3. halinhnb said

    Ừ chịu khó lên bài, chuyện trò cũng khuây khỏa đó Mô!
    Anh Đoàn Nam Sinh trông lãng tử nhỉ?
    Lặn lội xa xôi vậy tới thăm Mô, thật là tấm chân tình hiếm có!
    Chẳng phải ở cuối đường đời đâu Mô, chỉ là ở một chặng thôi, ai mà chẳng đi tới những điểm đến giống nhau..dù sao thì rồi cuối cùng bạn bè cũng sẽ gặp nhau ở một nơi nào chung cả thôi Mô à.

  4. Dân Cổng Chốt said

    Qua ảnh,thấy khuôn mặt của anh Sinh giông giống nhạc sĩ Trần Tiến.

  5. MK said

    Mô lên bài được rùi, mừng quá !
    Vậy là sức khỏe của Mô theo chiều hướng tốt rùi nhỉ. Mô ngoan chịu khó uống thuốc nha.
    Chúc Mô, Tê, Răng, Rứa ăn Tết VUI VẺ-HẠNH PHÚC-BÌNH AN

  6. Bác Mô mới để râu, trông ngầu phết.

  7. CÚN said

    Nhà anh Mô xa thế, anh Đoàn Nam Sinh vẫn đến được. Nhà em ngay Sài Gòn đây mà anh Sinh chưa đến thăm em lần nào í nhá.

    • xuanhoa said

      đã vậy khoe cho cún ganh tỵ hơn nữa nè ! nhà củ chi của bọn tớ đc hân hạnh đón tiếp anh Đoàn rồi nhá !
      anh mô không mô tả vụ anh Đoàn còn bị khổ sở và “chém đẹp”của hàng không VN khi bay từ vinh vô sg NỮA KÌA.
      ANH MÔ-cố lên !

  8. Đônga said

    Mọi người cứ tằng tằng kéo đến bái kiến mà hoàng thượng không khỏe mới là lạ 😀

  9. lam khê said

    Mừng anh, mừng anh !
    Mà đừng cố gắng wa kẻo mệt nha anh.
    Nghỉ ngơi cho khỏe và nhớ uống thuốc…rùi bấu cấu em nha. 😆

    ( lúc nãy em gọi vô, dặn chị Tê tỉ mỉ rùi ạ.)

  10. Hà Nội said

    Anh mô ơi..anh có biết cứ mỗi lần chỉ thấy anh lên bài hay thấy những dòng còm của anh là Hà Nội vui thế nào ko? anh nhớ nha…Hà nội nhớ anh chị lắm đấy. và sẽ có hôm Hà Nội vô thăm anh chị mà ko cần báo trc đó…..anh luôn nghị lực và khoẻ để anh còn xây nhà cho Hà Nội nữa mà fải ko anh Hai…. Hà Nội yêu anh chị.

  11. Hahahahahahahahahahaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…………..

  12. Hà Bắc said

    Cho em góp vui với nào 😆

  13. Chíp said

    Anh Mô gắng vui lên thật nhiều để chiến thắng tất cả nhé. Thấy anh Mô vào còm nhà mọi người, ai cũng mừng lắm. Chíp đang ở Hà Nội, giờ mới vào thăm anh Mô được nè. Đã thấy diện mạo của bác Đoàn Nam Sinh. hì hì 🙂

  14. Chíp said

    Quả cười độc nhất vô nhị của anh bác Đồ Trọc, he he 🙂

  15. Minh Hòa said

    Chết thật,một nhân viên hỏa xa nó còn thế,trách gì anh em thằng Hiền (con nuôi Thoại) ở Tiên Lãng,Hải Phòng!

  16. Hà Bắc said

    Thắm thoắt mà anh đã đi xa gần hai năm rồi! Buồn và nhớ quá anh ơi ?

  17. Hà Bắc said

    Nhìn lại những tấm ảnh lại nhớ những ngày tháng đã qua anh ơi !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: